Đường Khả Hinh quay đầu nhìn Tô Thụy Kỳ ngồi ở chỗ tài xế, tư thế cầm tay lái thật sự rất đẹp trai, cô mỉm cười nói: "Anh không cảm thấy, gió tự nhiên làm cho chúng ta mát hơn so với máy điều hòa không khí, càng làm cho người ta thoải mái sao?"
"Ừ." Tô Thụy Kỳ nhịn cười, vươn tay muốn tắt máy điều hòa không khí bên trong xe, không ngờ tay bị người nhẹ nhàng nhấn một cái. . . . . .
Đường Khả Hinh hơi mỉm cười nhìn Tô Thụy Kỳ, có chút ngượng ngùng nói: "Đóng lại cũng quá nóng. Tôi vừa mới gội đầu, đổi lại quần áo mới."
Tô Thụy Kỳ đột nhiên cười, vẫn cầm tay lái, tiếp tục chạy về phía con đường hoa Phượng phía trước.
"Chúng ta phải đi nơi nào?" Đường Khả Hinh nhìn Tô Thụy Kỳ, mỉm cười hỏi.
"Đi ăn cơm a" Tô Thụy Kỳ cười nói.
"Tôi nói đi ăn cơm ở đâu?" Đường Khả Hinh nhìn anh cười, bản thân mình cũng không nhịn được cười.
"Muốn ăn sushi. Được không?" Tô Thụy Kỳ cười nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



