Tào Anh Kiệt vẫn nhìn cô, nói: "Cô không cần như vậy. . . . . ."
Nghĩ tới đây, cô có chút tiếc nuối vươn tay khẽ vuốt ve chiếc xe yêu quý của mình.
"Ồ!" Lúc này, Tào Ngọc Tinh bước ra từ chiếc Mercedes của mình, đóng cửa xe, vẻ mặt nở nụ cười hả hê nhìn bộ dáng tiếc nuối của Trần Mạn Hồng, nói: "Không nên nhìn chiếc xe yêu quý của mình như vậy, không đủ khả năng sao, bán đi."
Gương mặt của Trần Mạn Hồng lạnh lẽo, hôm nay cô không có hơi sức cũng không muốn gây gổ, chỉ xách theo túi xách, bước nhanh đi ra bãi đậu xe, đi lên lối đi dành cho nhân viên, nhìn nhiều loại hoa vô cùng rực rỡ xung quanh, hít thở một chút không khí mới mẻ.
Tào Anh Kiệt vội vàng đi theo có chút lo lắng nhìn cô.
Trần Mạn Hồng nói thẳng: "Cút xa một chút!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)