Tưởng Thiên Lỗi vẫn lạnh lùng ngồi ở trên ghế sa lon đưa mắt nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, trên gương mặt kiên nghị không nhìn ra một chút ý tứ.
Đông Anh hơi quay đầu nhìn thấy Đường Khả Hinh vẫn núp ở cạnh cửa, vẻ mặt run rẩy, hai mắt lộ ra kinh hoảng, không dám bước vào trong, cô liền đưa hai tay ra, dịu dàng nói: "Vào đi thôi. . . . . ."
Đường Khả Hinh bị Đông Anh hơi dùng sức kéo một cái, chỉ đành phải cất bước mệt mỏi đi vào trong Văn phòng hào hoa, bước chầm chậm, ngừng thở, đi qua bên cạnh Tưởng Thiên Lỗi, nhìn thấy nửa khuôn mặt anh vẫn hoàn toàn lạnh lẽo, hai mắt trầm ngâm hiện lên vẻ không vui, trong lòng của cô chợt lạnh, vội vàng cúi đầu nhìn Đông Anh đi ra cửa, vẻ mặt vẫn run rẩy, hoảng sợ lo lắng đi tới trước mặt của anh. . . . . .
Tưởng Thiên Lỗi vẫn lạnh lùng nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, từng trận gió rét căm căm xẹt qua khuôn mặt cứng rắn của anh!
Đường Khả Hinh đứng trước mặt của anh không dám nhúc nhích, tròng mắt nổi lên lo lắng, hơi thở càng ngày càng gấp rút. . . . . .
Đông Anh cảm thấy bầu không khí giữa bọn họ rất nặng nề, không dám nói nữa, chỉ im lặng cúi đầu, lặng lẽ đi ra ngoài, thuận tiện đóng cửa lại.
Trong lòng của Đường Khả Hinh run lên.
Tưởng Thiên Lỗi vẫn nhìn cô thật chặt.
Trong lòng Đường Khả Hinh chua xót, cuối cùng tuyệt vọng khẽ chớp mắt, nước mắt lăn xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
