Tiểu Nhu nheo mắt cười nói: "Tào Ngọc Tinh!"
"Tào Ngọc Tinh?" Đường Khả Hinh nghĩ lại một chút, tiếp tục hỏi: "Chính là người. . . . . . quản lý bộ phận sảnh tiệc hả?"
đồng nghiệp bộ phận quầy lễ tân, bộ phận phòng khách nhìn thấy Trần Mạn Hồng đi ra thang máy, trên mặt rạng rỡ cũng bắt đầu rối rít nói nhỏ. Cho nên nói, một khách sạn bao lớn? Sau khi Tổng Giám đốc và Laurence khen Tiểu Nhu, trong chớp mắt, tin tức này giống như dòng điện, lan tràn khắp tất cả các bộ phận của Khách sạn Á Châu, Tổng Giám đốc đến phòng ăn Ngự Tôn, khen thưởng phòng ăn Ngự Tôn, thậm chí bởi vì nhân viên biểu hiện xuất sắc, mỗi nhân viên tăng lương 10%, tháng này mỗi người còn có năm ngày nghỉ! ! Tin tức này, khiến cho nhân viên khách sạn rối rít giật mình, cũng hâm mộ! ! Thậm chí bọn họ bắt đầu đồn đãi, một người lau ly phòng ăn Ngự Tôn cũng có thể trả lời câu hỏi khó của Laurence, thậm chí chọn lựa rượu sâm banh kết hợp với món ăn làm Laurence hài lòng! ! Có thể nghĩ, quản lý phòng ăn ngự tôn là một nhân vật lợi hại dường nào!
Đại sảnh bữa tiệc!
Còn cách bữa tiệc tối một giờ, đã có tân khách lục tục bắt đầu đi tới khách sạn, ở phía sau vườn hoa khách sạn thiết kế một phòng trang nhã, có thể quan sát cảnh đẹp trời chiều nổi tiếng tại Khách sạn Á Châu. . . . . . Tào Ngọc Tinh và Lưu Nhã Tuệ ở đại sảnh xa hoa lầu hai gần hai ngàn thước vuông, trái phải bận rộn, một lát căn dặn nhân viên, đem Hoa Bách Hợp đặt trên mỗi bàn tiệc trong phòngc, một lát căn dặn nhân viên, lấy thước điện tử toả nhiệt thật dài quét ngang khăn trải bàn ăn màu vàng, đang bề bộn dàn xếp, cũng đã nghe phía bên ngoài một giọng nói trong trẻo truyền đến: "A! ! Rất bận sao!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


