"Tôi . . . . ." Nhã Tuệ có chút oan uổng nhưng không nói gì giống như ăn phải hoàng liên, xin lỗi nói: "Thật xin lỗi Tổng Giám đốc, lần này là tôi không đủ bình tĩnh, xin ngài tha thứ, tôi nhất định tiếp thu ý kiến. . . . . ."
"Khách sạn không phải một nơi để cho người ta giải thích. Đối đãi với khách hàng, chúng ta không thể có bất kỳ lý do nào phục vụ không chu đáo, giải thích tức là che giấu, cô không biết sao? Cô có nhìn thấy mấy năm gần đây Khách sạn Á Châu có giải thích với khách hàng chuyện gì không?" Tưởng Thiên Lỗi lại nhìn Nhã Tuệ nói.
"Thật xin lỗi!" Nhã Tuệ hơi gấp eo, nói xin lỗi.
Đám quản lý Từ Trạch Minh toát mồ hôi vì Nhã Tuệ.
Tưởng Thiên Lỗi nhìn bộ dáng cô như vậy, lại nhớ tới trong mưa, cô vì bạn bè điên cuồng vỗ cửa sổ khóc rống lên, khéo léo chuyển ánh mắt cầu cạnh nhìn về phía Như Mạt ở bên cạnh, một chút tàn nhẫn từ trong ánh mắt của anh phát ra, anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bộ dáng Nhã Tuệ khom người nhún nhường, chậm rãi nhắc nhở lần nữa: "Xử lý cho xong chuyện này, sẽ không có bất kỳ người nào để cô nhún nhường!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)