Mặt của Đường Khả Hinh đỏ lên, nhưng vẫn không có thời gian nói với anh: "Làm ơn! Cho tôi mượn 20 đồng! Tôi thật sự rất vội".
Tưởng Thiên Lỗi im lặng nhìn cô một cái, mới từ túi âu phục của mình móc bóp, nhanh chóng mở ra, từ bên trong lấy ra 100 đồng đưa tới trước mặt cô.
Tưởng Thiên Lỗi nhìn Đường Khả Hinh, a một tiếng, cười lạnh nói: "Cô không tính trả tôi sao?"
Đường Khả Hinh kinh ngạc nhìn anh, có chút không khách khí nói: "Trả! Nhất định trả!"
Cô hung ác trợn mắt nhìn anh một cái, mới đón mưa phùn vọt vào trong tắc xi, phịch một tiếng đóng cửa lại, nhìn về phía tài xế kêu to: "Tài xế . . . . . . lập tức trở về đường lớn Tây Hoa . . . . . . nhanh lên!"
Tài xế vừa nghe xong, lập tức nổ máy, xoay tay lái, đạp mạnh chân ga, xông thẳng về phía trước.
Tưởng Thiên Lỗi đứng ở trong mưa gió, ngưng mắt nhìn chiếc tắc xi lao ra phía trước, sắc mặt của anh hơi hòa hoãn, tóc ngắn trước trán xẹt qua đôi mắt sáng rực, tay cầm ví tiền vẫn còn mở ra, vô số thẻ vàng và thẻ bạc lấp lánh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)