Sáng sớm.
Bầu trời xanh lam, mấy con hải âu bay qua, phát ra tiếng kêu vui vẻ, sóng biển màu nâu xô vào bờ cát vàng.
Tia nắng mặt trời giống như màn lụa mỏng chiếu rọi trên trên giường nệm màu tím ‘phòng tổng thống'.
Cô dịu dàng khẽ mỉm cười nhìn anh.
Tưởng Thiên Lỗi vừa cúi đầu, tay cài cúc áo sơ mi, vừa nghiêng mặt nhìn cô một cái, trầm giọng nói: "Tỉnh sớm vậy? Tối hôm qua giày vò anh đến quá nửa đêm mới chịu ngoan ngoãn ngủ. . . . . . Không ngủ đủ giấc, lại nói mắt bị quầng thâm. . . . . ." .
Tử Hiền không nhịn được nở nụ cười, hơi chuyển động thân thể có chút mệt mỏi, vén nhẹ mái tóc xoăn trên trán, mặt lộ ra vẻ mệt mỏi, cầm một hộp thuốc lá pháp đặt ở bên cạnh mép giường, từ bên trong lấy ra một điếu thuốc xì gà nhỏ dài, ngậm trong miệng, bật cái bật lửa bạch kim, đốt thuốc, hít một hơi, mới nhẹ phun ra, nhìn bóng dáng anh có chút bận rộn, âm thanh có chút khàn khàn nói: "Tại sao anh không không ngủ thêm chút nữa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
