Cô không dám nhìn thêm, dưới sự hướng dẫn của một nhân viên, mới vừa đi vào đã nhìn thấy có rất nhiều nhân viên đang bận rộn, ở trong quầy rượu gần trăm mét vuông trưng bày các loại ly tách, còn có trong phòng rượu trưng bày các loại rượu đỏ và các loại Whisky, một người quản lý đang cầm quyển sổ bận rộn vội vàng ghi chép số lượng ly rượu, thấy Đường Khả Hinh lập tức nói: "Cô là người mới tới?"
"A. . . . . . Đúng vậy!" Đường Khả Hinh lập tức nhìn người quản lý kia, có chút căng thẳng nói.
Vị quản lý nói ngay: "Lập tức đến quầy bar, rót một ly ‘Hỏa Liệt Điểu’ đưa đến trường đua ngựa số một!"
"Vâng!" Đường Khả Hinh lập tức đáp lời, có chút căng thẳng hỏi: "Vậy. . . . . . Tôi đưa đến trường đua ngựa số một, đưa cho vị khách nào?"
"Cô đến đó tự nhiên sẽ biết!" Người quản lý kia không có thời gian để ý đến cô, tiếp tục điếm ly!
Đường Khả Hinh có chút căng thẳng nhưng vẫn xoay người, đang lúc sắp đi ra ngoài quầy rượu lại nghe sau lưng người quản lý kia nói: "Quy định nơi này khác với khách sạn, câu lạc bộ là nơi bận rộn hơn và dạy sự linh hoạt, cho nên lúc cô làm việc, nhất định phải nhìn nhiều hơn, linh hoạt một chút. Lúc nảy Trần Mạn Hồng đã gọi điện thoại cho tôi, để cho tôi chăm sóc tốt cho cô! Cố gắng lên!"
Khả Hinh có chút cảm động quay đầu nhìn người quản lý trẻ tuổi kia mặc đồng phục màu đen, để mái tóc ngắn, khoảng hơn 20 tuổi, cô lưu loát điếm hết những cái ly khô, mới nhìn Khả Hinh nghiêm khắc nói: "Còn đứng ở đây làm gì? Làm việc đi!"
"Vâng!" Vẻ mặt Khả Hinh kích động xoay người, nhanh chóng đi ra ngoài, đi tới trước quầy bar, nhìn người pha rượu nói: "Trường đua ngựa số một, có khách gọi một ly Hỏa Liệt Điểu."
"Vâng!" Đường Khả Hinh lập tức nhấc cái hộp, giữ thăng bằng cẩn thận đi xuống dưới lầu, đi qua rất nhiều khách khứa, vừa muốn đi ra đại sảnh, lại nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi cùng các vị lãnh đạo cấp cao đang ngồi ở đại sảnh, nghiêm túc nói gì đó, mà anh nghiêng mặt, mỉm cười nhìn về phía một người trong hội đua ngựa, lại nhìn thấy Đường Khả Hinh tay đang xách cái hộp, nhanh chóng đi ra, sắc mặt của anh cứng lại.
Trong bầu không khí này, Đường Khả Hinh không có thời gian để ý đến anh, mà xách cái hộp bước nhanh ra đại sảnh, tài xế xe ngắm cảnh nhỏ nhìn thấy Khả Hinh cầm bảng hiệu đặc biệt, ngay lập tức đón lấy nói: "Đem bảng hiệu cho tôi,"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

