Trang Hạo Nhiên nhìn Tử Hiền, bật cười, nói: "Ở trong mắt cô, tôi thành công mọi thứ, trái lại làm cho phụ nữ chùn bước?"
"Chứng minh con người anh không tệ cho nên phụ nữ đến gần anh, yêu thích con người anh hơn thích tiền của anh!" Nhậm Tử Hiền nhìn chằm chằm Trang Hạo Nhiên, cười nói.
Trang Hạo Nhiên suy nghĩ chuyện này một lúc, sau đó nhịn cười nhìn Tử Hiền, nói: "Ý của cô nói, vì các cô gái yêu thích tôi, cho nên mới rời khỏi tôi? Cho nên, tôi nên cảm thấy may mắn?"
Nhậm Tử Hiền ôm vai nhìn Trang Hạo Nhiên cười nói: "Trên lý thuyết có thể nói như vậy! Hơn nữa, anh hiểu như vậy, không phải rất tốt sao?"
Trang Hạo Nhiên cau mày nhìn Nhậm Tử Hiền một cái, sau đó không nhịn được nở nụ cười, nhưng có chút kì quái nhìn hai người bọn họ thân mật ngồi chung một chỗ như thế, liền ngạc nhiên hỏi: "Như Mạt đâu? Lúc nảy nói đi khỏi một lát, sao lại không thấy?"
Trang Hạo Nhiên theo ánh mắt của bọn họ, quay đầu nhìn thấy Như Mạt hơi mỉm cười đi vào, hai mắt đỏ bừng, bộ dáng lộ ra ẩn nhẫn và yếu ớt, anh im lặng không lên tiếng, nhìn bộ dáng cô bị thương.
Tào Anh Kiệt lập tức kéo ghế ngồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)