Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên nghe tiếng gọi, cùng ngẩng đầu lên nhìn về phía lối vào phòng ăn.
Hôm nay Như Mạt mặc váy ngắn màu hồng không có tay, bên hông mảnh mai thắt đai lưng màu đen, nơi nếp váy thêu hoa văn chỉ đen, mang giày cao gót màu hồng khảm viên kim cương đen, tay cầm túi xách Gucci, dịu dàng tao nhã đi tới, nét mặt tươi cười.
Trang Hạo Nhiên vui vẻ đứng lên, ngẩng khuôn mặt đẹp trai mê người tươi cười đi về phía Như Mạt, giang hai cánh tay, nói: "Tôi nhớ cô muốn chết."
Như Mạt đỏ mặt nhưng cũng hết sức kích động bước nhanh nhào vào trong ngực Trang Hạo Nhiên, đôi tay khẽ đặt ở hông của anh, dịu dàng nói: "Tôi cũng nhớ anh."
"Ngồi đây! Lúc nảy tôi chọn món ăn cô thích ăn, tôi còn đặc biệt chọn "Amontillado" cho cô, Trang Hạo Nhiên mỉm cười nhẹ đỡ hông của Như Mạt, cùng đi đến chỗ ngồi, sau đó ở giữa hai người, hết sức lịch sự kéo ra một chỗ ngồi. . . . . .
"Cám ơn" Như Mạt ngồi xuống, dịu dàng nhìn về phía Trang Hạo Nhiên nói: "Anh vẫn săn sóc rất chu đáo. So với Thiên Lỗi tốt hơn nhiều"
Tưởng Thiên Lỗi chậm rãi quay mặt sang, nhìn về phía Như Mạt hôm nay trang điểm hết sức mềm mại động lòng người, ăn mặc thanh nhã hơn so với bình thường, hôm nay càng lộ vẻ trong sáng mê người, anh hai mắt hiện lên dịu dàng, nói: "Anh đối với em có gì không tốt? Cậu ta đi Anh quốc nhiều năm, mới vừa trở lại, kéo ghế cho em thì thật tốt sao ?"
Như Mạt quay đầu nhìn Tưởng Thiên Lỗi, hai mắt cũng lộ ra một chút ngọt ngào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)