"Bởi vì trước kia, trái tim và cả lý trí của tôi đều là anh, hiện tại nó đã tập trung thứ mà tôi thích nhất rồi... vẽ tranh."
Phí Huyên không tin: "Tôi tin cậu con khỉ!"
Hạ Nam Phương nhíu mày, cười khẽ một tiếng: "Đại khái là... định mệnh đã an bài."
Nói xong, đè lại caravat, đi về phía Lý Nhiễm.
Từng nhóm từng nhóm người đi vào trong hội triển lãm, qua sau 8 giờ dần dần giảm bớt, Lý Nhiễm thoáng hơi tháo lỏng chân khỏi giày cao gót, thay đổi tư thế.
"Ran."
Thân hình cao lớn của Hạ Nam Phương chợt đứng yên, nhíu mày nhìn về phía nơi phát ra tiếng nói, là một chàng trai người nước ngoài mắt xanh tóc vàng cách Lý Nhiễm không xa.
Anh ta mặc bộ sườn xám của nam màu xanh ngọc thêu rồng, Lý Nhiễm cũng mặc sườn xám xanh ngọc của nữ. Rõ ràng là đồ nhóm tuyên truyền cho buổi giao lưu, nhưng ở trong mắt Hạ Nam Phương lại là đồ đôi tình chàng ý thiếp.
Rồi Hạ Nam Phương nhấp nhấp môi, lẳng lặng đứng yên tại chỗ.
Hai người đưa lưng về phía anh, anh mơ hồ có thể nghe họ nói mấy câu.
Đại khái là anh chàng người nước ngoài kia hỏi Lý Nhiễm ăn sáng chưa, Lý Nhiễm trả lời chưa, anh ta lập tức mời cô ra ngoài ăn sáng.
Trong lòng Hạ Nam Phương tắc nghẽn, tâm trạng lập tức không vui.
Nhìn hai người dần dần đi xa, Phí Huyên vỗ vỗ bờ vai của anh, độ cong trên môi không có ý tốt, nhìn nhìn hai người càng ngày càng đi xa kia: "Ồ... bạn trai ngoại quốc cao lớn anh tuấn nha. Thấy xong rồi tâm trạng như thế nào?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


