Nói một chút về quan hệ của Hạ Nam Phương, Ôn Trường Ninh và còn có Vu Hồng Tiêu, Hạ Nam Phương và Ôn Trường Ninh là bạn cấp ba của nhau (hai người bọn họ đều học cấp ba ở nước ngoài), Ôn Trường Ninh vẫn luôn yêu thầm Hạ Nam Phương, nhưng tính cách hai người đều cao ngạo lạnh lùng, cho nên Hạ Nam Phương cũng không biết, Ôn Trường Ninh cũng chưa bao giờ nói ra. Ôn Trường Ninh cố ý tiếp cận Lý Nhiễm cơ bản không phải có ý xấu, bởi vì Ôn Trường Ninh muốn nhìn một chút xem người con gái mà Hạ Nam Phương thích trông như thế nào, còn có Vu Hồng Tiêu vì Lý Nhiễm mà hối hôn với Ôn gia, cho nên Ôn Trường Ninh có chút tò mò. Đại khái chính là như vậy, tiểu tỷ tỷ không xấu!
()
Từ cái đêm hôm đó, bọn họ giống như đã đạt được ước định, sau khi từ trấn Xuân Hạ về thành phố N đến ngày Lý Nhiễm đi, hai người họ cũng chưa từng gặp lại.
Hạ Nam Phương gửi cho cô một tin nhắn, trong đó chỉ có bốn chữ ít ỏi: "Thuận buồm xuôi gió."
Lý Nhiễm nhìn tin nhắn hồi lâu, cuối cùng vẫn giữ lại nó không xóa đi, cô không rõ khi mình làm hành động đó là muốn giữ lại những lời này hay là giữ lại ký ức duy nhất về người đàn ông chiếm cứ sinh mệnh dài đến tám năm của mình kia...
Trước khi đến sân bay, cô kiểm tra lại hành lý lại một lượt, sau đó mới lên xe đến sân bay chờ check in.
Cô đi hết sức nhẹ nhàng, buổi tối trước ngày cô bay cha Lý gọi điện cho cô, dặn dò rất nhiều chuyện.
Tối hôm qua Vu Hiểu Hiểu đến ngủ với cô, ôm cô khóc đến nửa đêm, buổi sáng ngày hôm sau thức dậy đôi mắt sưng lên như quả hạch đào, lúc đi cô thật sự sợ cô nàng sẽ một đường khóc đến lúc cô lên máy bay nên kiên quyết không cho cô nàng tiễn mình.
Còn Vu Hồng Tiêu thì anh đến nơi khác công tác, tối hôm qua gọi cho cô một cuộc điện thoại, ở trong điện thoại anh có rất nhiều điều muốn nói lại thôi, nghe giọng nói thì cảm thấy tâm trạng cũng không phải vui vẻ gì.
Lý Nhiễm vui vẻ chào tạm biệt anh.
Mãi cho đến khi cúp máy, Vu Hồng Tiêu cũng không nói chuyện kia cho Lý Nhiễm biết.
Tuy rằng anh không phải người định mệnh của cô, không phải là người cùng cô sống hạnh phúc đến cuối đời, nhưng anh cũng tuyệt đối sẽ không khiến cô không vui vẻ.
Anh sẽ chôn bí mật này đến nơi sâu nhất, vĩnh viễn biến nó thành bí mật...
Lý Nhiễm thuận lợi qua kiểm tra an ninh, thuận lợi check in. Cho đến khi máy bay bắt đầu cất cánh, Lý Nhiễm nhắm mắt lại, nội tâm dần dần hiện lên cảm giác đau đớn từ tế bào nhỏ nhất thổi quét đến toàn thân cô, Lý Nhiễm cắn răng chịu đựng, nói bản thân nhất định phải mạnh mẽ đi trên con đường này.
Máu toàn thân nhanh chóng chảy xuôi, bắt đầu từ trái tim, dọc theo mạch máu đến tĩnh mạch, lan tràn vào mỗi một chỗ trong cơ thể cô, rửa sạch quá khứ, gạt bỏ hết tất cả những chuyện và những người cô dứt bỏ không xong, giống như được nước biển hòa tan lại một lần nữa.
Lý Nhiễm ở trên máy bay mơ một giấc mơ.
Cô mơ thấy đêm đó bọn họ ở Hokkaido, ở trong ban đêm tuyết bay tán loạn, cô và Hạ Nam Phương ở trước ngôi đền thờ dưới những ngọn đèn lấp lánh viết lời nguyện cầu vào trên những tấm gỗ.
"Vĩnh hằng không rời."
Ba tháng sau.
Hai bên bờ sông Seine của nước Pháp đều là các loại cây ngô đồng, sau rừng cây là những kiến trúc đã có lịch sử lâu đời, trường của Lý Nhiễm nằm ở gần đây.
Phía Bắc là những tòa nhà cao tầng, phía Tây có thể nhìn thấy Tháp Eiffel, nhìn qua phía Ðông là có thể nhìn thấy nhà thờ Đức Bà Paris.
Mỗi ngày đi học cô đều cần phải đi ra khu rừng cây ngô đồng kia, sau đó đi bộ hai mươi phút mới đến học viện.
Cuộc sống du học sinh so với cô nghĩ thì ngoại trừ tri thức chuyên môn ra thì cần phải có cơ hội, giáo sư của cô... hiện tại cũng là ông chủ của cô vô cùng hứng thú đối với tranh sơn thủy của Trung Quốc mà cô đã được học.
Cũng nhờ vào cơ hội này, một tháng trước, cô may mắn gia nhập vào nhóm sáng tác của ông chủ nhà mình.
"Lý Nhiễm, cậu lại đến trễ."
Cô vừa mới ngồi xuống, Ôn Trường Ninh lập tức đặt đồng hồ xuống bàn học, sau đó khoanh tay, ánh mắt chất vấn nhìn về phía cô.
Ôn Trường Ninh là người bạn đầu tiên mà Lý Nhiễm quen sau khi ra nước ngoài.
Nguyên nhân không có gì đặc biệt, ngày báo danh tân sinh viên, toàn bộ khoa chỉ có hai người là gương mặt Châu Á.
Càng trùng hợp hơn nữa, Ôn Trường Ninh là người Trung Quốc.
Lúc ấy Lý Nhiễm kích động muốn điên lên, lập tức đi đến gần bắt chuyện. Nhưng tính tình của Ôn Trường Ninh có chút lạnh lùng, khi lần đầu tiên Lý Nhiễm đến chủ động bắt chuyện với cô, cô đánh giá Lý Nhiễm hồi lâu, ánh mắt kia như chứa hàng ngàn tia X quang, sau đó mới cao lãnh nói ra một dãy số.
Tóm lại, Lý Nhiễm lần đầu tiên gặp mặt Ôn Trường Ninh đã yêu khí chất lãnh diễm cao quý của cô nàng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)