Gia chủ có một người con trai của chính thất là Lâm Mộc Chước, mười lăm tuổi, Hỏa Mộc song linh căn, tu vi Luyện Khí tầng mười một, xếp thứ năm trong gia tộc.
Đích nữ là Lâm Mộc Huyên, Đơn Mộc linh căn, mười một tuổi, tu vi Luyện Khí tầng mười, xếp thứ mười ba. Ngoài ra còn có một vài thứ tử và thứ nữ khác.
Nàng vừa đi vừa ngắm, mắt không lúc nào ngơi nghỉ. Rất nhanh, hai người đã tới cổng lớn của Lâm gia.
Hai bên cổng có hai vệ sĩ đứng gác, đều có tu vi Trúc Cơ kỳ. Hai chủ tớ rời khỏi Lâm phủ, đi thẳng đến phường thị ở khu vực trung tâm Sương Vụ Tiên Thành.
Sương Vụ Tiên Thành nằm trong khu vực quản hạt của Côn Luân Hư. Bên trong thành có Tứ đại gia tộc tu tiên, chiếm giữ bốn khu vực đông, tây, nam, bắc.
Tiếng hét lớn, tiếng rao hàng vang lên không ngớt. Chẳng còn thấy dáng vẻ cao cao tại thượng của tu sĩ đâu nữa, trông họ chẳng khác gì phàm nhân nơi thế tục.
Nàng đã đọc tiểu thuyết gốc nên tự nhiên biết rõ sự tàn khốc của Tu chân giới. Rất nhiều tu sĩ vì một chút tài nguyên tu luyện mà trở nên ích kỷ, số người đánh mất nhân tính cũng không hề ít.
Những người bày quán ở đây phần lớn là tán tu sống tại Sương Vụ Tiên Thành. Ai cũng có cơ duyên của riêng mình, có những món đồ được mang về từ các bí cảnh hoặc động phủ của cổ tu sĩ.
Vì vậy, nơi này cũng không thiếu những món đồ tốt. Còn việc có tìm được vật phẩm quý giá hay hữu dụng hay không thì phải xem vào vận may và mắt nhìn của mỗi người.
"Tới đây, tới đây! Nhìn một cái! Coi một chút! Trận bàn tốt nhất giá thấp bán đây..."
"Đi qua đừng bỏ lỡ, pháp khí cấp thấp các loại đây..."
"Bí bảo lấy được từ động phủ của thượng cổ tu sĩ, mua được là lời to..."
"Vị đạo hữu này, chu sa này bán thế nào..."...
Các loại tiếng rao hàng vang lên không dứt bên tai, bán đủ thứ trên đời, từ đan dược, pháp khí, bùa chú, trận bàn, linh dược cho đến mảnh vỡ pháp bảo... đủ mọi hình thù kỳ quái, dường như thứ gì cần cũng có.
Mộc Dao nhìn đến hoa cả mắt, xem không xuể. May mà nàng vẫn nhớ rõ mục đích mình đến đây là gì. Nàng xem xét từng sạp hàng một cách cẩn thận, quyết không bỏ sót bất kỳ gian hàng nào để tìm cho ra một lão giả lôi thôi như trong truyện miêu tả.
Nàng nhớ rằng vòng Càn Khôn của nữ chính được mua từ sạp hàng của một lão tu sĩ ăn mặc lôi thôi.
Nàng đi qua từng sạp một, không bỏ sót góc nào, tìm kiếm một tu sĩ có dáng vẻ phù hợp với miêu tả.
Mộc Dao đã đi dạo hơn nửa khu phường thị mà vẫn không tìm thấy chiếc vòng Càn Khôn. Người bán hàng rong thì không ít, nhưng không có ai hoàn toàn phù hợp.
"Chẳng lẽ mình đến sớm quá, hôm nay ông ấy không ra bày quán sao?"
Nàng đi thêm vài sạp nữa mà vẫn không tìm thấy, trong lòng bắt đầu có chút sốt ruột, sợ rằng nữ chính Lâm Mộc Phỉ sẽ giành trước mình một bước để có được vòng Càn Khôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
