Thẩm Linh ở trong phòng làm việc mà tâm tư rối như tơ vò.
Cô ngồi trên ghế, ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Em tàn nhẫn đến mức muốn con mình không có ba sao?"
Câu hỏi của Mạc Thanh Phong cứ lập đi lập lại trong đầu cô, giống như một mũi tên xuyên thẳng qua trái tim của người làm mẹ đau đớn vô cùng.
Có người mẹ nào mà lại không muốn dành tất cả những thứ tốt đẹp nhất cho con của mình chứ.
Thẩm Linh cũng đã từng nghĩ đến việc nói chuyện của Tiểu Ngôn với anh, để hai người nhận nhau, để thằng bé có đầy đủ cả ba và mẹ.
Mỗi lần nhìn thấy thằng bé gọi Cố Dạ Bạch là Daddy, trong lòng Thẩm Linh liền có một cảm giác chua xót.
Dù sao thì Tiểu Ngôn vẫn là đứa trẻ, vẫn cần đầy đủ tình yêu thương của cả ba và mẹ.
Tiếng chuông điện thoại reo lên kéo Thẩm Linh trở lại với hiện thực.
Cô đưa tay day day vùng huyệt thái dương đang đau nhứt, đôi mày phượng nhíu chặt lại, nhấn nút nghe.
"Alo!"
"Thẩm Linh, Ninh Uyển...có tìm em không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

