Thẩm Linh chỉ cong môi lên cười, đôi mắt lạnh lẽo nhìn Lâm Mỹ Kiều trước mặt, biểu cảm không thay đổi hỏi bà ta.
"Bác gái, tại sao lại đánh cháu?"
Đúng là...nực cười.
Nụ cười trên môi Thẩm Linh dần trở nên chua xót.
Nếu như, nếu như Nhược Y Lam - mẹ của cô vẫn còn sống thì có lẽ, cô đã không phải chịu ấm ức như thế này.
Mẹ cô nhất định sẽ bảo vệ cô.
Có phải không...MẸ!
"Mỹ Kiều, có gì từ từ nói.
Dù sao thì còn bé cũng giống như con cháu của mình mà".
"Con cháu...Đỗ Minh Tuấn, tôi đánh nó thì ông liền thấy xót sao? Thế nào? Hay ông vẫn chưa quên được con hồ ly tinh Nhược Y Lam đó".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

