Liêu Đông là nơi khổ hàn, trên mặt Liêu Đông tướng quân vẫn còn hằn rõ những vết nứt nẻ do giá rét. Hắn nhếch miệng cười, vô tình động chạm đến những vết mụn nhiệt nơi khóe môi, nhưng vị tướng quân này chẳng hề bận tâm, vẫn cố gắng bày tỏ ý định thân thiện của mình tới Xuân Hiểu.
Xuân Hiểu đặt tay lên bụng, xem ra hôm nay nàng không thể về nhà nghỉ ngơi sớm được rồi. Nàng giơ tay ra hiệu cho tướng quân thúc ngựa đuổi theo: "Trên đường lớn không phải là nơi thích hợp để đàm thoại, cách đây không xa chính là nha môn Tông Chính Tự, tướng quân có chuyện gì thì đến nha môn rồi nói."
Liêu Đông Vương tướng quân buông lỏng bàn tay đang nắm chặt dây cương, trong lòng bàn tay hắh đã rướm đầy mồ hôi, đáp: "Được."
Xuân Hiểu vịnh vào tay Tiểu Lục bước xuống xe ngựa, nhấc chân đi vào bên trong nha môn. Vừa tới sân, nàng liền bắt gặp một vị quan viên của Công Bộ.
Vị quan viên Công Bộ khom người hành lễ chào hỏi: "Hạ quan bái kiến Dương đại nhân."
Kể từ khi Công Bộ nhờ Xuân Hiểu đòi lại được ngân lượng, việc cải tạo bắc thành lại giúp Công Bộ kiếm thêm được không ít bạc trắng, thế nên ánh mắt vị quan viên Công Bộ nhìn Xuân Hiểu tràn đầy vẻ sùng kính.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

