Bên ngoài phòng chứa đồ bỗng truyền đến một trận cãi vã. Mọi người lập ghé sát vào khe cửa và cửa sổ, vểnh tai lên nghe ngóng. Có điều, bên ngoài là một góc khuất. Họ gần như không thể thấy được gì, chỉ có thể nghe thấy âm thanh.
Là tiếng một người phụ nữ đang vừa khóc vừa tức giận mắng chửi.
"Bọn họ đang nhắm vào tôi! Tôi cảm thấy mình không thể ở đây được nữa! Mã Tuệ, con lừa đảo đó! Tại sao cô ta lại làm như vậy? Tại sao? Tôi đã làm gì sai?"
Tiếp đó là tiếng an ủi mệt mỏi của một người phụ nữ khác.
"Cố nhịn thêm một chút đi, công việc bên ngoài khó tìm lắm. Cô cũng thấy đám học sinh làm công bị bóc lột thảm thế nào rồi đấy."
"Nhịn? Tôi cũng muốn hỏi cô còn nhịn đến bao giờ? Cô bị đánh thảm như vậy rồi, tại sao còn chưa ly hôn?"
Người phụ nữ mệt mỏi kia bị hỏi đến sững người, giọng nhỏ dần, xen lẫn tiếng nức nở:
"Tôi... tôi làm tất cả là vì con! Hơn nữa ly hôn rồi, tôi có thể đi đâu? Tôi có thể đi đâu bây giờ?"
Ngay sau đó là một tràng tiếng bước chân, hai người phụ nữ đã đi xa.
Cảnh tượng tái hiện thường sẽ hé lộ những chi tiết điều tra quan trọng. Họ không thể trốn mãi trong này. Nhưng nếu đi ra ngoài mà để lộ sơ hở cho đám NPC này phát hiện, họ sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Ngụy Nghiên Trì liếc nhìn Lão Vưu Kim, đáy mắt không vẻ cười cợt, nhỏ giọng nói:
"Tôi phải ra ngoài một chuyến, các người cứ ở đây đi. Tôi đi trộm một bộ quần áo đầu bếp. Ngoại hình của 39 trông quá nổi bật, rất dễ bị nhận ra không phải người ở đây. Cho nên lần này, một mình tôi đi là được rồi."
Nói đi cũng phải nói lại, nhân vật chính cũng là một hiệp khách đơn độc với lá gan rất lớn.
Hắn thoáng một cái đã lách ra khỏi khe cửa đi ra, động tác nhẹ như không, chẳng phát ra một tiếng động nào.
Tạ Đức thì không có bản lĩnh như nam chính, Bái Đuôi cũng vậy. Họ đành phải đứng im trong nhà kho, cố gắng giữ im lặng hết mức có thể.
Bên ngoài, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng bước chân của đầu bếp, dễ dàng khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.
Tạ Đức cố gắng giữ bình tĩnh, như thể đang giảm bớt áp lực trước kỳ thi đại học, hỏi vu vơ 455:
"Mày nói xem nhân vật chính có chết không?"
455 quả nhiên không bỏ lỡ cơ hội để đả kích cậu:
[Anh chết rồi thì nhân vật chính cũng chưa chết đâu.]
Vậy thì yên tâm rồi.
Nhưng đột nhiên, Lão Vưu Kim kêu lên một tiếng kinh hãi nhưng nhanh chóng đè nén xuống. Bái Đuôi trợn tròn mắt, thoắt một cái đã nhảy lên chiếc thùng gần cửa nhất.
Tạ Đức căng thẳng quay đầu lại nhìn, thấy từ dưới những thùng chứa đồ ăn trong kho, từng đàn gián đang hoảng loạn bò ra.
Lũ gián này chạy loạn xạ không theo một quy luật nào. Cảnh tượng này khiến người ta nổi hết cả da gà.
Trong phó bản không bao giờ xuất hiện những chuyện kì lạ vô lý. Lũ gián chạy loạn như vậy chỉ có thể chứng minh một điều: trong chiếc thùng kia có một thứ gì đó còn đáng sợ hơn đang tồn tại.
Không phải chứ, sớm không đến muộn không đến, lại cố tình đến ngay lúc nhân vật chính vừa đi thì nó đến.
Tạ Đức căng thẳng nhìn chằm chằm vào chiếc thùng lúc nãy. Trước mắt bao người, một con rết khổng lồ dài cả mét, hình dáng kinh tởm, phát ra những âm thanh "xì xì" ghê rợn, bò ra từ trong thùng.
Ọe.
Tạ Đức cảm thấy mình sắp nôn đến nơi. Thứ này còn đáng sợ hơn gián gấp vạn lần! Dài cả mét, to bằng nửa người! Bị nó cắn một phát chắc chắn là chết tươi.
Từ nhỏ cậu đã lớn lên ở nông thôn, vốn chẳng sợ sâu bọ. Nhưng nếu con sâu bọ đó dài cả mét thì đó lại là chuyện khác!
Lão Vưu Kim và Bái Đuôi đều chết lặng. Cả hai không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ sợ thu hút sự chú ý của con quái vật trước mặt.
[Còn, còn! Ký chủ bình tĩnh! Đừng hoảng!]
Sao mà không hoảng cho được? Ai biết cái thứ này có sợ điện không?
Hơn nữa, 455, cái đồ vô dụng này, lúc thì đáng tin, lúc thì chẳng thể trông cậy nổi.
Xììì.
Con rết quả nhiên lao nhanh về phía Tạ Đức. Nó vô cùng hung hãn, tốc độ nhanh đến đáng sợ, những chiếc chân to lớn của nó trông như những cánh tay xương khô.
Trong nhà kho đương nhiên không bật đèn, nhưng cái bóng đen khổng lồ ập đến trước mặt lại càng làm bầu không khí tăng thêm hiệu ứng kinh dị, quỷ khí dày đặc.
Tạ Đức bị dọa đến mức chân mềm nhũn, đứng không vững loạng choạng bước về phía trước một bước. Cây gậy trong tay rơi xuống sàn phát ra một tiếng cạch.
Với một tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, 455 phóng ra một luồng điện dọc theo sàn nhà, giật cho con rết một cú trời giáng.
Con rết khổng lồ bị giật văng xuống đất, ngã đến mức ánh mắt cũng trong veo đi vài phần. Sau đó, nó từ kích thước một mét từ từ thu nhỏ lại, chỉ còn to bằng bàn tay người lớn.
Tuy vẫn còn rất to, nhưng ít ra đã không còn đáng sợ đến thế nữa.
Con rết hoảng hốt gượng dậy, muốn bỏ chạy nhưng lại đâm đầu vào tường. 455 lập tức đưa ra một ý kiến đầy "tuyệt vời", giọng điệu ngạo mạn:
[Nhanh! Ký chủ, mau bắt lấy nó! Nó bị tôi giật cho không còn sức phản kháng rồi! Ha ha ha...]
"Lần này mày không bị sập nguồn à."
Tay Tạ Đức cũng bị giật cho tê rần. Cậu im lặng nhìn con rết nhỏ đang choáng váng ở đó, đến đường cũng đi không vững. Cậu lấy hết can đảm bước tới, nhón tay túm lấy một cái râu của nó.
Con rết nhỏ lập tức giả chết, không động đậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)