Chưa cho dịch thừa có cơ hội thở dốc, tráng hán liền túm hắn lên, kéo người đi tới trước mặt tráng hán cầm đầu.
Ánh mắt như chim ưng của Hô Diên Hạ dừng ở trên người dịch thừa, vỗ vỗ vào gương mặt của đối phương, thấp giọng hỏi: “Cửa của mật đạo nằm ở đâu?”
Dịch thừa suy yếu lắc đầu đáp: “Không có mật đạo.”
Hô Diên Hạ cười lạnh một tiếng, lí do mà hắn bị Trang Ngọc Đường đuổi theo sát vẫn muốn chạy tới trạm dịch này là vì hắn biết trong đây có một cái mật đạo.
“Nếu vậy thì ngươi không còn giá trị gì để sống sót nữa.” Vừa dứt lời, tráng hán túm dịch thừa móc ra một viên thuốc, chuẩn bị nhét vào trong miệng hắn.
Dịch thừa thấy vậy trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, nhớ lại cảm giác đau đớn muốn chết ban nãy, cả người liền run rẩy.
Nghĩ đến vợ già cùng con cái, nghĩ đến cháu nội mới sinh không lâu, trước khi viên thuốc tiến vào miệng, dịch thừa liền cúi thấp đầu xuống, run rẩy nâng tay lên, chỉ vào phòng của mình. “Ở trong phòng ta.”
Nghe vậy, trên mặt Hô Diên Hạ cùng tráng hán đều lộ ra vẻ mừng rỡ.
Dịch thừa mang theo hai tên tráng hán đi vào phòng, mở tủ quần áo ra, ấn xuống chốt mở, cửa của mật đạo liền lộ ra.
Hô Diên Hạ thấy, trên mặt vui vẻ, sau đó lại hỏi tiếp: “Còn ai biết sự tồn tại của mật đạo này không?”
Dịch thừa vội vàng lắc đầu: “Không có, toàn bộ trạm dịch này chỉ có mình ta biết.”
Tráng hán cười: “Chắc chắn Trang Ngọc Đường không biết trong trạm dịch này có mật đạo, đây là cơ hội chạy trốn của chúng ta. Lão đại, mau đi thôi.”
Hô Diên Hạ lắc đầu: “Không được, Trang Ngọc Đường rất khôn khéo, đừng thấy hiện tại hắn ta không nhúc nhích mà canh giữ ở bên ngoài, không lâu nữa hắn sẽ phái người thăm dò phản ứng của chúng ta, một khi phát hiện chúng ta không ở đây sẽ lập tức vọt vào trạm dịch.”
“Mật đạo này cũng không khó tìm, một khi bị bọn họ đuổi theo, chúng ta cũng chạy không thoát.”
Tráng hán nhíu mày nói: “Vậy giờ phải làm sao đây?”
Hô Diên Hạ suy nghĩ một chút: “Đi, kêu Hô Diên Cát tới đây.”
Lý Ngũ Nha ở trong mật đạo không ngừng tập trung tinh thần ‘nhìn’ tình huống ở trong phòng dịch thừa.
Sau khi tráng hán túm dịch thừa rời khỏi đây, Hô Diên Hạ liền gỡ tay nải trên người xuống rồi đặt ở trên bàn, mở ra để lật xem một chút.
“Trong này là huyết tham cùng huyết chi ta vất vả thu thập được lúc ẩn thân ở Đại Sở, lần trước Thác Bạt tướng quân bị thương, thương thế vẫn chưa khỏi hẳn, dược liệu này phải đưa đến trong tay tướng quân.”
Lý Ngũ Nha ở trong mật đạo khẽ xoa tay, mặt hầm hè, mấy năm nay nàng vẫn luôn suy nghĩ tìm cách để tăng dị năng chữa trị lên, chỉ tiếc là không kiếm được dược liệu.
Bây giờ dược liệu tự đưa tới cửa rồi! Có làm hay không? Đương nhiên là có chứ!
Hô Diên Cát cất mật thư đi, đeo túi trên lưng đi xuống đường hầm tối tăm, tay hắn cầm cây châm lửa, nương theo ánh sáng yếu ớt để di chuyển nhanh chóng trong đường hầm tối tăm.
Hắn ta đi được hai ba dặm bên trong, đột nhiên nghe thấy một tiếng động nhỏ sau lưng. Hô Diên Cát lập tức cảnh giác. Không tốt, trong bóng tối có người!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)