Tống Văn Văn đứng trong đám đông. Chính cô ấy là người đã báo tin này cho trưởng thôn.
Lâm Thư dặn cô ấy truyền ra tin Triệu Phúc Sinh đã hy sinh. Dù không rõ lý do Lâm Thư muốn làm vậy, nhưng cô ấy tin chắc chắn là có nguyên nhân riêng. So với việc đi rỉ tai mấy thanh niên trí thức xung quanh thì cách này hiệu quả hơn nhiều.
Cô ấy chọn đúng lúc đang làm việc, trực tiếp nói với trưởng thôn rằng Triệu Phúc Sinh đã hy sinh. Đó là một câu chuyện hoàn toàn khác rồi. Triệu Phúc Sinh là người duy nhất trong làng đang đi lính. Hắn là niềm tự hào của cả làng.
Quả nhiên đúng như cô ấy dự đoán, vừa nghe tin, trưởng thôn lập tức biến sắc rồi vội đi tìm vợ chồng Triệu Kiến Bình.
Lúc này, hai vợ chồng kia nào còn tâm trạng làm việc. Trước ánh mắt quan tâm của dân làng, họ càng thấy khó mà đối mặt. Ba người trong nhà vác cuốc, cuống cuồng chạy về. Dân làng thấy họ đã rời đi thì cũng dần quay lại với công việc đồng áng.
Tình cảm giữa hai người trước nay vẫn luôn lén lút. Trương Văn Khánh từng nói xuất thân của gã không tốt, không muốn liên lụy cô ấy, sợ sau này ảnh hưởng đến việc cô ấy trở lại thành phố. Để tránh tai mắt, bình thường hai người đều gọi nhau bằng cả họ tên.
Thấy gã luôn nghĩ cho mình như vậy, Tống Văn Văn cảm thấy đây là người đáng để gắn bó. Không ngờ hôm nay lại tận mắt thấy gã đi cùng Tôn Phi Phi.
Cô ấy đè nén bực dọc: “Tôi với Lâm Thư vừa lên công xã một chuyến.”
Trương Văn Khánh sững người, sắc mặt thoáng chột dạ: “Hai người đến công xã làm gì vậy?”
“Tất nhiên là có việc rồi. Anh căng thẳng quá đấy. Có chuyện gì sao?” Cô ấy cố tình hỏi, thấy rõ vẻ lúng túng của gã thì trong lòng càng không vui.
Trương Văn Khánh cười gượng, đưa tay gãi đầu. Gã không chắc cô ấy có nhìn thấy mình ở công xã hay không, nhưng việc gã xin nghỉ ở đội sản xuất thì nhiều người biết, để chắc ăn vẫn nên nói thật.
“Anh hỏi vậy thôi. Sáng nay anh cũng lên công xã. Sao không gặp hai em?”
Thấy gã nói thật, Tống Văn Văn cũng dịu lại đôi phần. Dám thừa nhận thì chắc giữa gã và Tôn Phi Phi không có gì mờ ám.
“Không thấy. Anh lên đó làm gì?”
“Công xã bắt đầu tuyển lính rồi mà. Xuất thân của anh không tốt, muốn quay lại thành phố bằng con đường làm việc gần như không có cửa. Nên anh nghĩ thử đi lính xem sao nên mới lên hỏi thông tin ròi lại tình cờ gặp Tôn Phi Phi.”
Gã chủ động nhắc đến Tôn Phi Phi khiến Tống Văn Văn càng tin gã không giấu giếm mình.
“Tôn Phi Phi lên đó làm gì?”
“Cô ấy cũng hỏi thông tin.”
“Cô ấy cũng định đi lính?”
Trương Văn Khánh lắc đầu: “Chuyện người khác thì anh không rõ, không hỏi kỹ. Có thể là vậy.”
Tống Văn Văn gật đầu. Câu trả lời không có vấn đề gì.
“Còn anh thì sao?”
Gã thở dài: “Không có cơ hội nào hết. Với thành phần xuất thân như anh, đi lính cũng không được. Cả đời chắc bị kẹt lại ở đây thôi.”
Thấy gã lộ vẻ bất lực, cô ấy liền nhẹ nhàng an ủi: “Đừng nản, rồi sẽ có cơ hội thôi.”
Trương Văn Khánh cười khổ: “Anh chẳng dám hy vọng gì nữa. Chỉ cần nghĩ đến việc sau này em quay lại thành phố, hai đứa mình bị chia cắt, là anh mất ngủ cả đêm.”
Nghe vậy, Tống Văn Văn thật sự cảm động. Thì ra gã yêu cô đến thế.
“Chuyện gì cũng do người làm. Em sẽ viết thư về cho bố mẹ, họ đang giúp em tìm một suất làm để được trở lại thành phố. Em sẽ nhờ họ xem có giúp gì cho anh không.”
Nghe xong, Trương Văn Khánh phấn chấn hẳn: “Bác trai bác gái có đồng ý không?”
Cô ấy lắc đầu: “Giờ suất việc để về thành phố hiếm lắm, không dễ đâu. Em phải viết thư hỏi trước đã.”
Trương Văn Khánh cười tươi, gật đầu đồng ý.
Hai người đứng trò chuyện một lúc thì bắt đầu có người nhìn về phía này. Để tránh gây chú ý, cô ấy nói: “Anh đi làm việc đi.”
Nghe vậy gã cũng vui vẻ vác cuốc rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

