“Chị dâu, em sai rồi. Em không nên nói chị như thế. Chị tha lỗi cho em nhé. Sau này chị nói gì em cũng nghe hết, được không?”
Lâm Thư không nói gì. Triệu Kiến Bình lại lên tiếng trước: “Tiểu Thư, Linh Linh biết lỗi rồi, con cho nó một cơ hội đi.”
Lúc này cô mới dịu lại: “Đều là người một nhà cả, con luôn coi Linh Linh như em gái ruột cho nên sẽ không để bụng đâu. Bố, mẹ với cả Linh Linh nữa, mọi người ăn cơm đi. Chiều nay con không đi làm với mọi người. Giờ con hơi mệt, muốn về phòng nghỉ một lát. Khi đi làm, mọi người không cần gọi con, chỉ cần khóa cổng lại là được.”
“Được, vậy con nghỉ ngơi cho tốt.” Triệu Kiến Bình đáp.
Lâm Thư ra khỏi nhà chính, trở về phòng mình. Ba người còn lại nhìn nhau, không ai nói được câu nào.
Tiểu Thanh Xà gật đầu: “Giống dưa này chỉ ba ngày là thu hoạch được. Dưa trồng ở đây ngọt hơn, nhiều nước hơn.”
“Ba ngày là được sao? Nhanh quá vậy!” Cô cầm một nắm hạt dưa trong tay, nghĩ nếu trồng hết thì không biết sẽ ra bao nhiêu quả. Vậy chẳng phải là sắp đạt được “tự do dưa hấu” rồi sao? Ăn không hết thì đem ra chợ đen bán, từng cục tiền chảy vào túi, nghĩ thôi đã thấy sướng rơn người.
Lâm Thư cầm hạt dưa ra sân nhỏ. Không xa đó có một mảnh đất đen rộng mênh mông, trống trơn không một cọng cỏ. Nhìn mảnh đất hút tầm mắt ấy, cô thấy để không thì thật lãng phí. Hai hôm nữa cô định đến trạm giống thử xem, biết đâu xin được ít hạt giống về.
Thời đại này đất vẫn là đất công, chưa chia về từng hộ. Hạt giống do công xã phân phát, người dân bình thường không dễ mua được.
Cô chuẩn bị gieo mấy hạt dưa xuống đất thì Tiểu Thanh Xà cuộn tròn trên vai nói: “Chủ nhân không cần tự tay làm đâu. Chỉ cần dùng ý niệm, mọi thứ sẽ tự động theo suy nghĩ của người mà gieo hạt xuống.”
“Á? Nhẹ nhàng vậy sao?” Lâm Thư cảm thấy thật kỳ diệu.
“Cô thử xem đi.”
Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng cách gieo hạt xuống đất. Những hạt dưa trong tay như mọc cánh, theo đúng ý cô mà chui tọt xuống đất. Khoảnh khắc thần kỳ ấy khiến cô còn khó tin hơn cả lúc mới bước vào không gian.
“Có phải trong không gian này, tôi muốn làm gì cũng được, chỉ cần dùng ý niệm là xong?”
“Không gian này thuộc về cô, đương nhiên muốn làm gì cũng được.”
Trong lúc trò chuyện, những hạt dưa vừa gieo bỗng nảy mầm, lớn lên từng chút một, mắt thường cũng nhìn thấy được. Lâm Thư không nhịn được mà thốt lên: “Thần kỳ thật đấy.”
...
Nhà Triệu Kiến Bình ăn cơm xong, nghỉ một lát thì chuông tập hợp của thôn vang lên. Ba người trong nhà hấp tấp chạy ra, cầm theo dụng cụ lao động rồi ra đồng.
Vừa bước khỏi cửa, người trong thôn cũng lần lượt đi ra. Ai cũng mang theo dụng cụ, tụ tập thành nhóm kéo nhau ra ruộng. Họ hòa vào dòng người ấy. Mọi người vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, nhanh chóng đến đầu ruộng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)