Lời còn chưa dứt, Lâm Thư đã thấy trong mắt hai vợ chồng Triệu Kiến Bình ánh lên sự hoảng hốt.
“Con bé này, sao lại đi tìm chủ nhiệm Vương chứ? Bố mẹ chẳng đã nói rồi sao? Phúc Sinh là hy sinh khi làm nhiệm vụ đặc biệt, vì an toàn của cả nhà, chuyện này phải tuyệt đối giữ bí mật. Sao con lại không nghe lời thế hả?” Vương Thúy Lan hoảng đến mức nói năng lộn xộn.
Triệu Kiến Bình vội hỏi: “Thế chủ nhiệm Vương nói gì?”
Lâm Thư giả vờ như không nhìn thấy vẻ hoảng hốt của họ, mỉm cười: “May mà con đến tìm chủ nhiệm Vương, ông ấy đã liên lạc với đơn vị của Phúc Sinh. Nhận được tin, Phúc Sinh hoàn toàn không hy sinh. Không những không hy sinh mà còn lập công vì cứu người cách đây hai tháng. Giờ anh ấy vẫn khỏe mạnh.”
Hai vợ chồng Triệu Kiến Bình nghe xong, lập tức nhìn nhau. Không ngờ Lâm Thư lại chơi chiêu này, một cú làm sụp đổ cả lời nói dối mà họ đã dày công bịa ra. Hiện tại Triệu Phúc Sinh đã xác lập quan hệ với con gái của một vị thủ trưởng, cả nhà vị đó đều rất quý mến hắn. Họ còn tính trong năm nay sẽ tổ chức hôn sự, chính thức trở thành con rể nhà thủ trưởng.
Nào ngờ kế hoạch không theo kịp biến hóa.
Giờ Lâm Thư đã biết Phúc Sinh vẫn còn sống. Cô yêu hắn như vậy, nếu để cô phát hiện hắn đã thay lòng đổi dạ, chắc chắn sẽ làm ầm lên, đến lúc đó không thể không ảnh hưởng tới tiền đồ của Phúc Sinh. Vậy phải làm sao đây?
“Bố, mẹ, hai người hình như không vui thì phải?” Lâm Thư ngơ ngác hỏi, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Nghe thấy câu đó, hai ông bà mới như bừng tỉnh khỏi mớ suy nghĩ rối ren.
Sắc mặt Triệu Kiến Bình và Triệu Linh Linh cũng lập tức thay đổi.
“Chỉ cần người không sao là được rồi, chuyện này cũng không cần điều tra tiếp nữa, đúng không? Để người ngoài biết thì thể nào cũng bàn ra tán vào sau lưng. Tiểu Thư, bố với con cùng đi lên xã, gặp chủ nhiệm Vương nói chuyện rõ ràng. Dù sao Phúc Sinh không có chuyện gì, thì cứ để mọi chuyện dừng lại ở đây, nhà mình cũng chẳng tổn thất gì.”
Vương Thúy Lan nghe vậy như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng hùa theo:
“Đúng rồi, bố con nói đúng. Phúc Sinh không sao là tốt rồi, đừng làm phiền người ta nữa. Con cứ đi với bố một chuyến lên xã đi.”
Nhìn vẻ mặt trắng bệch chưa hoàn hồn của họ, Lâm Thư lạnh lùng cười trong lòng. Cô giật tay ra khỏi tay Vương Thúy Lan, nhìn họ bằng ánh mắt không thể tin nổi:
“Bố, mẹ. Sao hai người lại thực sự nghĩ như vậy được? Phúc Sinh rõ ràng vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, vậy mà có kẻ tung tin đồn rằng anh ấy hy sinh rồi. Trong chuyện này chắc chắn có mưu đồ gì đó mờ ám. Bằng không, ai lại rảnh rỗi đến mức bịa ra một lời nói dối mà chỉ cần điều tra là vạch trần được, còn phải mạo hiểm vi phạm pháp luật? Con không đồng ý. Chuyện này nhất định phải điều tra đến cùng. Kẻ tung tin đồn đó phải ngồi tù mới hả được nỗi giận trong lòng con.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)