Hoàng Tuấn Khải gật đầu coi như đã hiểu, cậu nhìn chằm chằm anh, nói, "Em không muốn học."
Kiếp trước cậu chỉ đi học có 7 năm. Lúc đó đi học đối với cậu quá chán, vì thế cậu quyết định bỏ học.
Kinh nghiệm và kĩ năng sống cậu đều nắm rất rõ, còn mấy vấn đề kiến thức này nọ, cậu căn bản không thèm biết.
Trần Hạo Thiên hôn môi cậu một cái, nói, "Anh biết rồi."
Hoàng Tuấn Khải hài lòng gật đầu, nhìn xung quanh phòng làm việc của anh. Căn phòng của anh rất to, màu chủ đạo là màu trắng sáng rực, tạo cho người ta cảm giác sạch sẽ rộng rãi thoải mái.
Trần Hạo Thiên xoa đầu cậu, khiến cho mái tóc đen rối lên, những sợi tóc mỏng manh mềm mại len lỏi qua khẽ tay anh, Trần Hạo Thiên cười lên một tiếng, khẽ nói, "Bảo bối?"
"Hửm?" Hoàng Tuấn Khải nhìn anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

