Trần Hạo Thiên nhếch môi, không nói gì, kéo cậu đến ngồi bên cạnh mình.
Ánh mắt mọi người vô tình lướt qua cổ cậu, đột nhiên ai cũng sặc nước miếng. Vâng, thật sự mọi người đều sặc nước miếng.
Không khí trở nên thật vi diệu.
Hoàng Tuấn Khải chớp mắt vài cái, thấy ai cũng nhìn mình chằm chằm thì hơi khó hiểu nghiêng đầu, nhìn sang Trần Hạo Thiên như muốn hỏi có chuyện gì vậy.
Trần Hạo Thiên xoa nhẹ lòng bàn tay cậu, nói, "Bọn họ đang lo lắng cho em thôi." Còn lí do chủ yếu, anh đâu biết gì đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

