Hoàng Tuấn Khải cười khẩy, "1000? Không thể đâu!"
Hoàng Tuấn Khải cười to vài tiếng. Tiếng cười lạnh lẽo và điên cuồng, giống như... đang chế giễu.
Càng nghĩ, cậu càng thấy nực cười. 1000 ư? Đâu thể nào khi không mà lại có tới 1000 người chết chứ! Mười lăm năm hoạt động trong Hắc Đạo cậu cũng chưa từng giết nhiều người tới vậy. Đã vậy Lâm Gia còn có khả năng giết số lượng lớn như vậy mà không một ai biết ư? Chuyện đó càng không thể!
Trần Hạo Thiên nhíu mày, khó hiểu hỏi, "Ý em là sao?"
Hoàng Tuấn Khải hừ lạnh, ánh mắt trở nên sắc bén, anh không thể nào nhìn ra một cảm xúc nào rõ ràng trên mặt cậu, "Chiến tranh đó, chỉ có chưa đầy 30 tang thi! Làm sao có chuyện lên đến 1000? Đều là do cái con người gọi là đồn đại."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

