Một tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước cánh cổng Trần Gia. Một phút sau cánh cổng mở ra, An Tử lái xe đi vào bên trong.
Hoàng Tuấn Khải xoa đầu Trần Hạo Thiên, mái tóc của anh dài và rất mềm mượt. Hành động xoa đầu anh hiển nhiên trở thành sở thích của cậu. Cho đến khi mái tóc Trần Hạo Thiên rối tung lên, cậu liền xoa lại cho vào nếp, nhéo má anh một cái. Sau một loạt hành động, Hoàng Tuấn Khải nói nhỏ, "Dậy đi."
Trần Hạo Thiên mở mắt ra, lợi dụng lúc cậu đang cúi đầu nhìn, anh nhướn người lên hôn một cái thật kêu lên môi cậu.
Đợi Trần Hạo Thiên ngồi dậy, cậu bóp nhẹ đùi mình. Suốt một tiếng anh nằm lên đùi cậu, nói không mỏi tất nhiên là nói dối.
Trần Hạo Thiên ngay lập tức đưa tay lên mát xa đùi cậu, "Em đói bụng không?"
Trần Hạo Thiên bình thản để anh phục vụ cho mình, đáp, "Không."
Nhìn đồng hồ trên tay, đã 11 giờ 36 phút. Cậu còn chưa ăn sáng vậy mà lại không đói. Trần Hạo Thiên chậc lưỡi, không hài lòng nói, "Em vẫn phải ăn." Anh cần phải điều chỉnh lại thời gian ăn uống của cậu mới được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

