Ăn xong, Lạc Ưng đẩy cậu về nhà. Mới đẩy cửa đi vào thì thấy Lý Duệ đang ngồi uống trà, rất thảnh thơi yêu đời.
Lạc Ưng đẩy cậu tới ghế ngồi, mệt mỏi ngồi xuống ghế, "Ôi! Uể chết mất!"
Lý Duệ liếc Lạc Ưng một cái, khinh thường nói, "Lười nhát."
Lạc Ưng bình thản nhún vai, tự nhận mình là kẻ lười nhát.
Đừng khiến vết thương nặng thêm nữa.
Anh yêu em, bảo bối của anh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

