Một lúc sau, Lý Duệ đi vào phòng, đưa cho cậu một viên thuốc trắng, nói, "Thuốc này có thể giảm đau và lành xương, mỗi ngày nhóc sẽ phải uống hai viên."
Hoàng Tuấn Khải nhận lấy, chậm rãi uống thuốc.
Lý Duệ ngồi xuống ghế bên cạnh giường cậu, vẻ mặt có chút phức tạp, không nhịn được hỏi, "Nhóc thật sự mười tám tuổi ư?"
Hoàng Tuấn Khải lạnh lùng nhìn sang Lý Duệ, như hỏi ý anh là sao.
Lý Duệ lấy mắt kính ra, đặt lên bàn, hơi híp đôi mắt màu phượng hoàng lại, "Nhóc rất tàn nhẫn. Vết thương từ chân chắc chắn là do mấy trận đấu đó mà ra. Trận đấu đầu tiên cách đây gần một tuần, vết bầm tím đã xuất hiện từ lúc đó."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

