"Một con quỷ nhiều lần bước ra cánh cổng sinh tử, hàng trăm lần đối mặt với sống chết. Toàn thân nhuốm màu đỏ máu từ Địa Ngục. Anh nghĩ, nó vẫn chỉ đơn giản là ác quỷ sao?"
Trần Hạo Thiên mím chặt môi, cảm xúc phức tạp vô cùng. Cậu gần như biến đổi hoàn toàn, anh chưa từng thấy cậu như vậy. Hoặc là... cậu không cho anh thấy, cậu như vậy.
Hoàng Tuấn Khải cười khẩy, như chế giễu linh hồn dơ bẩn của chính cậu, "Con quỷ đó khi vô tình thấy một tia hi vọng nhỏ nhoi, nó liền bán sống bán chết bắt lấy. Khi bước vào đường cùng, nó cũng mưu cầu sự yêu thương! Thật buồn cười đúng không? Quỷ mà cũng muốn được yêu thương ư?"
Cậu cúi đầu xuống, nói, ".... Tiếc thay, đó là sự thật. Nó cần một ánh sáng sưởi ấm thân thể nhuốm máu đỏ của mình, nó cần một sự ấm áp bảo vệ mình. Dù chỉ là một chút, nó vẫn rất cần. Dẫu cho tia hi vọng đó chỉ là giả dối, nó vẫn muốn giữ chặt. Dẫu cho ánh sáng đó có thể đốt rụi nó, nó vẫn khao khát."
Trần Hạo Thiên vẫn im lặng, anh không biết nói gì, thật sự, lúc này anh như bị á khẩu, chỉ biết nhìn cậu dùng giọng điệu lạnh lẽo kể một câu truyện. Anh biết rõ, đó là câu truyện của chính cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

