Trần Hạo Thiên bình tĩnh ôm chặt cậu, giọng nói trầm thấp mang theo sự dịu dàng vô cùng, "Tiểu Khải à, anh sẽ đứng bên cạnh em, để nếu em có nguy hiểm gì, anh sẽ cản trở nó. Vào những lúc em muốn chiến đấu, anh sẽ đứng sau em, cho em thoả sức chiến đấu, còn anh sẽ bảo vệ em. Bất cứ giá nào, cũng phải bảo vệ em cho bằng được!"
Trần Hạo Thiên vỗ nhẹ lưng cậu, một tay đưa lên xoa mái tóc cậu, "Nếu em chết, anh sẽ chết cùng em. Trần Gia mất đi một vị vua, còn không thể có một vị vua khác sao? Nếu thật sự là như vậy, anh chết cũng không uổng, gia tộc vô dụng như vậy, anh đứng đầu làm gì?"
Trong lúc nói, ánh mắt Trần Hạo Thiên loé lên tia kiên định.
Chết không đáng sợ, sống cũng chẳng đáng sợ, nhưng, sống trong cô đơn mới là đáng sợ nhất.
Người mình yêu chết đi, anh còn đứng trên ngai vàng đó để làm gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

