Gió biển vẫn còn cuốn theo hơi ấm mặn chát, cuộn lấy gió trên đường băng sân bay phả tới, Tần Tiêu đã theo bản năng bọc người trong ngực chặt hơn một chút.
Tá Linh cả người đều rụt trong áo khoác vest của hắn, ngay cả mắt cá chân lộ ra bên ngoài cũng bị hắn dùng lòng bàn tay ủ lấy, chỉ lộ ra một đôi mắt ướt át, từ hõm cổ hắn liếc ra ngoài. Nhìn thấy cầu thang máy bay cao ngất, nàng lập tức rụt vào trong ngực hắn, những ngón tay trắng trẻo thon thả gắt gao nắm chặt cổ áo sơ mi của hắn, giọng nói mềm mại mang theo chút run rẩy, nhỏ giọng gọi hắn: “Tần Tiêu.”
“Không nỡ sao?” Hắn cúi đầu đáp, mày mắt vừa rồi còn mang theo sự lạnh lẽo nháy mắt mềm nhũn thành một vũng nước, bàn tay còn trống vững vàng đỡ lấy nhượng chân nàng, bước chân vững vàng như giẫm trên đất bằng, ngay cả nhịp thở cũng thả cực nhẹ, “Chỉ là tạm thời xa nhau thôi.”
Ngọ An xách hai chiếc túi đi theo phía sau, bước chân thả cực chậm, ngay cả ánh mắt cũng không muốn rơi về phía trước.
Tần Tiêu bảo vệ Tá Linh, giống như bảo vệ bảo vật độc nhất vô nhị trên thế gian, ngay cả khi khom lưng bước vào cửa khoang máy bay, cũng phải đưa tay che chở đầu nàng, sợ nàng va đập.
Vào khoang, trước tiên đặt người lên chiếc ghế chuyên dụng trải hai lớp chăn lông cừu, quỳ một gối thắt dây an toàn cho nàng, đầu ngón tay kiểm tra đi kiểm tra lại khóa cài sẽ không cọ xát vào da nàng, mới lại lấy sữa ngọt đã hâm nóng trong hộp giữ nhiệt, đưa vào tay nàng, phần bụng ngón tay nhẹ nhàng cọ cọ gò má mềm mại của nàng: “Mệt không? Có muốn ngủ một lát không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

