Phòng ngủ chính hướng Nam của căn biệt thự độc lập giữa sườn núi, không gian rộng gần trăm mét vuông được bày trí xa hoa nhưng không kém phần ấm áp. Ánh nắng ban trưa xuyên qua toàn bộ khung cửa kính sát đất tràn vào, đóng khung khu vườn kiểu Pháp được cắt tỉa gọn gàng cùng hồ bơi tư nhân bên ngoài thành một bức tranh sống động, đồng thời sưởi ấm cả căn phòng.
Mặt sàn trải thảm len cashmere New Zealand dệt tay đặt làm riêng, dày và mềm đến mức giẫm lên không phát ra tiếng động. Tá Linh vừa tròn một tuổi mặc bộ đồ liền thân đế mềm bằng lụa tơ tằm, thân hình mập mạp bò qua bò lại giữa một vòng các món đồ trảo chu được chuẩn bị kỹ lưỡng, cuối cùng bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy chiếc lục lạc bạc ròng buộc dây lụa đỏ tươi, lắc ra một tràng âm thanh đinh đang trong trẻo.
Trong phòng khoảnh khắc ấy tràn ngập niềm vui sướng. Người nắm quyền Tập đoàn Tá Thị là Tá Từ ngồi trên chiếc sofa da bò lớp đầu của Ý ở một bên, lập tức mừng rỡ ra mặt, vỗ tay vịn cười lớn. Bạn bè người thân các nhánh phụ cùng người hầu thân cận vây quanh cũng nhao nhao cúi người chúc mừng, tiếng nói cười hòa cùng ánh sáng ấm áp, tràn ngập khắp căn phòng.
Thế nhưng, bên ngoài cánh cửa bọc thép vân gỗ nguyên khối dày cộm, lại là một sự áp bách lạnh lẽo hoàn toàn trái ngược.
Bên ngoài cửa là hành lang dài thông tầng, mặt sàn lát đá cẩm thạch trắng vân tuyết nhập khẩu từ Ý, viền đen vàng ghép hoa văn tỉ mỉ không một tì vết, chất liệu đá lạnh cứng tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Một hàng những cậu bé choai choai quỳ rạp đen kịt, tất cả đều là gia nô được tuyển chọn qua từng tầng lớp trong phủ, dự bị để hầu hạ Tam tiểu thư cả đời. Tuổi tác đều tầm 7, 8 tuổi, đồng loạt mặc đồng phục cổ trụ màu xám đậm được Tá Phủ đặt may thống nhất, ủi phẳng phiu không một nếp nhăn. Từng đứa cúi gầm mặt nín thở ngưng thần, ngay cả nhịp thở cũng ép xuống mức cực nhẹ, chỉ sợ kinh động đến bữa tiệc trảo chu bên trong cửa.
Tiếng cười bên trong cửa vẫn chưa tan hết, đại quản gia mặc bộ vest ba mảnh màu đen may đo cao cấp đã xoay người lại. Ánh mắt sau gọng kính vàng lạnh lẽo như băng, giọng nói cất lên bị đè rất thấp, nhưng lại mang theo sự uy nghiêm không thể chối cãi được đúc kết qua hàng chục năm: “Tần Tiêu ở lại, những kẻ khác, lui xuống hết.”
Tiếng đứng dậy, lùi bước vụn vặt chớp mắt đã tan biến trong hành lang. Tần Tiêu 8 tuổi vẫn quỳ ngay ngắn trên mặt sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, bộ đồng phục phẳng phiu trên người không có nửa điểm xộc xệch, sống lưng căng thẳng tắp. Hàng mi rủ xuống che giấu mọi cảm xúc nơi đáy mắt, quy củ đến mức không nhúc nhích, ngay cả đầu ngón tay dán trên đầu gối cũng không xê dịch nửa phân.
Quản gia chậm rãi bước đến trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống, giọng điệu không có nửa phần nhiệt độ: “Tam tiểu thư trảo chu chọn trúng chiếc lục lạc tương ứng với ngươi, là phúc phận tày trời của ngươi. Từ nay về sau con người ngươi, cái mạng của ngươi, tất cả đều là của Tam tiểu thư, bắt buộc phải toàn tâm toàn ý hầu hạ bên cạnh, tuyệt đối không được xảy ra nửa điểm sai sót, càng không được để Tam tiểu thư chịu nửa điểm ủy khuất.”
Ông ta khựng lại một chút, ánh mắt lướt qua bộ đồng phục cứng cáp trên người cậu bé, trong giọng điệu thêm vài phần cảnh cáo và soi xét không hề che giấu: “Loại nửa đường mới vào phủ như ngươi, gốc gác không sạch sẽ bằng gia sinh tử, có thể lọt vào mắt xanh của Tam tiểu thư, bám được cơ duyên thế này, khó khăn đến mức nào, trong lòng ngươi phải tự cân nhắc cho rõ ràng.”
Tiệc đầy tháng của Tam tiểu thư Tá gia ồn ào náo nhiệt suốt cả một buổi chiều trong căn biệt thự độc lập giữa sườn núi. Ánh sáng vụn vỡ của đèn chùm pha lê chảy tràn khắp sảnh, tiếng cười nói của quan khách, tiếng lanh canh của ly champagne va chạm, tiếng nhạc nhẹ nhàng của ban nhạc men theo hành lang lan tỏa, nhưng không một tia sáng nào sưởi ấm được Tần Tiêu đang quỳ bên ngoài cửa phòng ngủ chính.
Cậu bé 8 tuổi quỳ ngay ngắn trên mặt sàn đá cẩm thạch trắng vân tuyết lạnh lẽo, bộ đồng phục xám đậm thống nhất của Tá Phủ trên người vẫn phẳng phiu vừa vặn, không có nửa nếp nhăn. Chỉ có sống lưng căng cứng suốt cả một buổi chiều, mãi đến khi hoàng hôn chìm hẳn vào khe núi, đèn hành lang lần lượt sáng lên, mới để lộ ra một tia cứng đờ gần như khó mà nhận ra.
Từ lúc mở tiệc đón khách đến khi khách khứa tản đi hết, hắn cứ quỳ bất động suốt cả một buổi chiều như vậy, giống như một món đồ trang trí câm lặng, không có sinh khí. Ngay cả lông mi cũng rất ít khi run rẩy, sự ồn ào náo nhiệt xung quanh, dường như đều bị ngăn cách với hắn bởi một bức tường băng vô hình.
Mãi đến khi đêm khuya chỉ còn lại tiếng gió trong khu vườn thổi qua cây ngô đồng xào xạc, cánh cửa phòng ngủ chính mới được nhẹ nhàng hé ra một khe hở. Bà vú nuôi huy chương vàng chịu trách nhiệm chăm sóc Tam tiểu thư ló người ra, đè thấp giọng nói với hắn: “Vào đi.”
Tần Tiêu giống như một con rối gỗ bị giật dây, chậm chạp cử động.
Đầu gối quỳ cả một buổi chiều đã sớm tê rần mất đi cảm giác, khi hắn chống tay xuống mặt sàn lạnh lẽo đứng dậy, lảo đảo một cái mới đứng vững được thân hình, toàn bộ quá trình không phát ra nửa điểm tiếng động. Hắn cúi gầm mặt, từng bước từng bước, nhẹ như một cái bóng, bước vào phòng ngủ chính dành riêng cho Tá Linh.
Trong phòng bật hệ thống sưởi sàn giữ nhiệt, không khí ấm áp hòa quyện với mùi sữa thơm nhạt của trẻ sơ sinh, chớp mắt đã xua tan đi cái lạnh lẽo bám vào khe xương suốt cả buổi chiều của hắn. Trong chiếc nôi gỗ nguyên khối nhập khẩu giữa phòng, đứa trẻ sơ sinh vừa đầy tháng đang ngủ rất say. Làn da của cô bé trắng như một nắm tuyết mới rơi, hàng mi dài mềm mại rủ xuống mi dưới, cái miệng nhỏ nhắn hơi mím lại, nhịp thở nhẹ như lông vũ, ngay cả động tĩnh xung quanh cũng không kinh động đến nửa phần.
Vú nuôi tựa vào tủ để đồ mẹ và bé bên cạnh, hạ giọng hỏi hắn: “Sau khi vào phủ, những quy củ chăm sóc trẻ sơ sinh cần dạy ngươi, đều đã học qua hết rồi chứ?”
Tần Tiêu rủ rèm mi, quy củ gật đầu, giọng nói của trẻ con vẫn còn mang theo sự non nớt chưa thoát hết, nhưng lại đều đều phẳng lặng, không có nửa phần cảm xúc phập phồng, giống như một con búp bê đã được cài đặt sẵn chương trình.
Kể từ khi vào phủ, căn biệt thự nguy nga tráng lệ này đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là một lồng giam lạnh lẽo. Hắn đã quen nhìn sắc mặt lạnh nhạt của quản gia, quen nghe tiếng quát tháo của người khác, bị huấn luyện thành một gia nô không có hỉ nộ ái ố, không có cái tôi. Tất cả mọi người chỉ dạy hắn phải giữ quy củ, hiểu bổn phận, không ai hỏi hắn quỳ có đau không, có đói không, có sợ không. Hắn giống như một món đồ vật không có linh hồn, trong tòa phủ đệ đầy ắp vàng bạc châu báu nhưng không có chút hơi người này, không tìm thấy nửa điểm ấm áp để dừng chân.
Chỉ có đứa trẻ sơ sinh ngay cả nói cũng chưa biết trong nôi này, đang ngoan ngoãn ngủ say. Cô bé nhỏ xíu, mềm mại, nhịp thở nhẹ nhàng, mang theo mùi sữa thơm ấm áp, là thứ duy nhất mang theo sinh khí, mang theo sự ấm áp, thực sự dính chút "hơi người" trong cái lồng giam lạnh lẽo này.
Là ánh sáng duy nhất trong quãng đời tăm tối đằng đẵng về sau của hắn, nắm chặt rồi thì không chịu buông tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

