Sau khi Tần Húc Đào vào nhà vệ sinh, Tô Tô lập tức chui vào trong chăn ấm.
Giường đơn không gian quá nhỏ, ngay cả lật người cũng hơi khó khăn, thật không biết Tần Húc Đào mỗi ngày ngủ kiểu gì. Đợi qua vài ngày nữa, cô nhất định phải tìm lý do đổi thành giường lớn hai mét, còn cả bàn ăn bên ngoài cũng quá thấp, không thể lần nào cũng ăn trên bàn làm việc được...
Nghĩ ngợi lung tung, Tô Tô dần chìm vào giấc mộng. Đợi Tần Húc Đào tắm xong đi ra, liền nhìn thấy cô quấn chặt chăn, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ, trông đỏ bừng. Tần Húc Đào vô thức làm chậm động tác, ôm chăn ở giường dưới ra ghế sô pha, đóng cửa phòng lại.
Một đêm ngon giấc...
Sáng sớm hôm sau, Tô Tô vươn vai, cảm thấy cả người tràn trề sức sống.
Cô phát hiện Tần Húc Đào ở giường dưới đã đi đâu mất, chăn lại được gấp thành hình miếng đậu phụ vuông vức. Tô Tô bĩu môi, rửa mặt xong xuôi thì thấy bữa sáng để trên bàn, có cháo ngô nóng hổi, trứng trà ngũ vị hương, bánh bao nhân hẹ trứng.
Lúc này, một tiếng gõ cửa vang lên.
"Anh Tần, anh dậy chưa? Em là Ánh Thu, cô em bảo em mang cho anh ít bánh đường nhà tự làm."
Ánh Thu?
Người mà các chị em quân nhân trong viện gọi là vị hôn thê của Tần Húc Đào?
Tô Tô hơi nheo mắt, hôm qua quên hỏi anh chuyện này là thế nào, kết quả hôm nay người ta đã tìm tới cửa, xem ra người đàn ông này được không ít người thương nhớ đây.
Cô cắn mạnh miếng bánh bao trong miệng, đứng dậy mở cửa.
Phương Ánh Thu đứng ngoài nhà, trong lòng có chút nôn nóng. Hôm qua vừa về nhà, cô ta đã nghe cô mình nói vị hôn thê của anh Tần đến theo quân. Nhưng không phải vị hôn thê của anh Tần từng làm ầm ĩ đòi hủy hôn sao? Sao bây giờ lại đột nhiên tới đây.
Cô ta nhịn mãi đến sáng nay mới mượn cớ đưa bánh đường để đến xác nhận xem có phải thật hay không. Khi cửa mở ra, cô gái trước mắt khiến cô ta lạnh toát cả người. Cô gái da dẻ trắng nõn, non nớt như thể véo ra nước, nhìn là biết từ nhỏ đã được nuông chiều, không chịu được chút khổ cực nào! Trên người còn mặc váy ngủ, nhìn qua đường may rất tinh xảo, chẳng cần kiệm tiết ước chút nào!
Sao có thể xứng với anh Tần chứ!
Nói xong liền đóng cửa "cạch" một cái.
Phương Ánh Thu đứng ở cửa một lúc lâu, mới thất hồn lạc phách rời đi.
Chẳng bao lâu sau, Phương Ánh Thu đã về đến nhà. Thím Phương lập tức bỏ rau đang rửa dở trong tay xuống, kéo cô ta ngồi lên ghế sô pha, vẻ mặt căng thẳng hỏi: "Ánh Thu, dò hỏi thế nào rồi? Vị hôn thê của đội trưởng Tần đến thật hả?"
Thấy Phương Ánh Thu không ngừng rơi nước mắt, trong lòng thím Phương cũng lạnh đi một nửa. Hôm qua bà ấy đi thành phố mua sắm, về mới nghe các chị em quân nhân khác nói chuyện này. Lúc đó bà ấy không tin.
Dù sao trước đây vị hôn thê của đội trưởng Tần từng đến một lần, khi đó làm ầm ĩ cả khu gia thuộc chướng khí mù mịt, chỉ vì muốn hủy hôn. Bà ấy chính mắt nhìn thấy mà! Cái tác phong lúc đó, người đàn ông nào chịu đựng nổi?
Hơn nữa với thành phần tiểu thư tư bản của cô ta, chỉ tổ làm liên lụy đội trưởng Tần, làm chậm trễ việc thăng chức của anh. Lúc đó bà ấy đã cảm thấy hai người này chắc chắn sẽ hủy hôn. Chức vụ của đội trưởng Tần không thấp, không biết có bao nhiêu bà vợ quân nhân đang hổ rình mồi, muốn làm mối cho họ hàng nhà mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


