Nói xong, Hạ Chi Vi đột ngột xoay người, mang vẻ mặt tuyệt vọng lao thẳng đầu vào cây cột to lớn trong phòng khách!
"Hu hu hu Lê Minh, em đến đây! Em đưa con đến tìm anh đây!"
Trong khoảnh khắc đó, nhà họ Chu giống như ong vỡ tổ!
"Ối giời ơi! Tổ tông của tôi ơi!" Tẩu thuốc trong tay Chu Đại Sơn cũng bị dọa rơi xuống đất.
Mấy người nhà họ Chu đều kinh ngạc sững sờ. Chắc chắn là không một ai ngờ được, cái bao cát trút giận lúc nào cũng yếu đuối mềm mỏng này lại có tính cách cương liệt đến thế, không nói không rằng liền đòi tìm cái chết!
Nếu cô thực sự đâm đầu chết, thì số tiền tử tuất vừa đến tay chẳng phải sẽ trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay hay sao? Quân đội mà quay lại điều tra, cả nhà đều tiêu đời!
Chu Tiểu Hoa thực sự sốt ruột, lao lên một bước, dùng hết sức bình sinh kéo chặt lấy cánh tay Hạ Chi Vi: "Tiểu Vi! Em làm cái gì vậy! Em điên rồi sao!"
Lưu Chiêu Đệ cũng bị dọa sợ không nhẹ.
Mặc dù bà ta muốn tiền, nhưng cũng sợ thứ xui xẻo này chết trong nhà, huống hồ đây còn là một món "tiền sính lễ" biết đi cơ mà!
"Tiểu Vi, em đừng nghe mẹ chị nói bậy!" Chu Tiểu Hoa liều mạng kéo Hạ Chi Vi, mồ hôi lạnh trên trán cũng tuôn ra: “Chúng ta đều biết sự trong sạch của em! Trong khu đại viện này, ai mà không biết bình thường em không bước chân ra khỏi cửa. Mọi người đều biết em là người phụ nữ tốt, không ai nghi ngờ em đâu!"
Mặc dù vậy, nhưng vì đại cục, cô ta đành phải kiên nhẫn dỗ dành: "Em yên tâm, em còn có chị! Chị sẽ chăm sóc em, chị sẽ cùng em chăm sóc đứa bé. Chuyện của em cũng là chuyện của chị. Em hãy tin chị!"
Nói rồi, Chu Tiểu Hoa quay ngoắt đầu lại, hét lớn về phía Lưu Chiêu Đệ vẫn còn đang muốn chửi bới: "Mẹ! Lê Minh vừa mới mất, mẹ không thể bớt bớt lại được sao? Nhất quyết phải ép chết em ấy thì mẹ mới cam lòng à? Mẹ thông cảm cho Chi Vi một chút không được sao? Trong bụng em ấy còn có đứa bé, mẹ đối xử với em ấy như vậy, làm em ấy tức giận tự sát, khoản tiền tử tuất này mà bị thu hồi thì phải làm sao? Mẹ đừng nói nữa, mau về phòng nghỉ ngơi đi!"
Lưu Chiêu Đệ bị con gái quát lên như vậy, lại nhìn Hạ Chi Vi suýt nữa đâm đầu vào cột, trong lòng cũng có chút sợ hãi.
Bà ta vừa chửi rủa lầm bầm vừa bị Chu Tiểu Hoa nửa kéo nửa lôi, cuối cùng cũng bị kéo về căn phòng của hai ông bà già.
Một màn kịch ầm ĩ lúc này mới tạm thời lắng xuống.
Đợi mọi người đi hết, trong phòng khách chỉ còn lại Hạ Chi Vi vẫn đang khóc thút thít.
Cô lau nước mắt, sự yếu đuối trong ánh mắt lập tức biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lẽo.
Dù diễn kịch rất mệt mỏi, nhưng trận chiến đầu tiên này coi như cô đã đánh thắng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
