Cô phải nhanh chóng kết đôi và sinh con để dùng phần thưởng nhiệm vụ mà kéo dài mạng sống đó.]
[Chúng ta không thể đổi một hệ thống khác để liên kết được à?]
Cô còn không biết mình đã liên kết với hệ thống này từ lúc nào, cứ mơ mơ màng màng tỉnh lại đã bị liên kết rồi. Không phải những người khác đều có quyền lựa chọn sao?
[Không được đâu ký chủ, tôi đã quét qua rồi, hiện tại thế giới này chỉ có một mình tôi là hệ thống. Nếu tôi hủy liên kết với cô, cô sẽ chết ngay lập tức. Xin hỏi ký chủ có muốn hủy liên kết không?]
Đồ Kiều Kiều: “...”
Đã đến nước này rồi, cô còn hủy liên kết cái gì nữa? Sống dở còn hơn chết hẳn. Kiếp trước lúc nào cô cũng bệnh tật, đến cuối cùng ngay cả ăn cũng không nổi. Bây giờ ít ra cơ thể này vẫn còn cứu được, cô đi tìm chết làm gì.
[Xin hỏi ký chủ có muốn hủy liên kết không?]
[Sẽ không đâu ký chủ, cô sẽ không hủy liên kết đâu.] Hệ thống nói rất chắc chắn.
Đồ Kiều Kiều còn định hỏi thêm thì nghe thấy tiếng động bên ngoài hang. Cô lập tức nín thở, cảnh giác nhìn ra cửa hang. Không còn cách nào khác, bây giờ cô là một cô gái bị thương, sức trói gà không chặt, khó tránh khỏi phải cẩn thận một chút.
“Các người không được vào! Ngày nào Đồ Kiều Kiều chưa đồng ý đến bộ lạc Kim Sư để trao đổi vật phẩm, ngày đó nó vẫn phải bị nhốt, trừ khi nó đồng ý mới thôi.”
“Hầu Sơn, cậu không thể cho tôi vào xem một chút sao? Tôi chỉ muốn xem con gái của chúng tôi thôi. Tôi... tôi thay con gái tôi đi trao đổi có được không?” Một giọng nói bi thương của một nữ thú nhân vang lên từ ngoài cửa.
“Không được! Bà vừa già vừa xấu lại không có khả năng sinh sản, chẳng đổi được thứ gì tốt đâu. Đồ Kiều Kiều tuy không có khả năng sinh sản nhưng nó được cái trẻ trung, cũng có thể đổi được không ít muối về.”
“Cậu... các người đối xử với nữ thú nhân như vậy sẽ bị Thú Thần trừng phạt đó!”
Lúc này Đồ Kiều Kiều đã nhận ra, người nói chuyện bên ngoài là mẹ của nguyên chủ. Trong ký ức của nguyên chủ, người mẹ này rất thương cô. Mẹ cô chỉ sinh được hai đứa con, một trai một gái.
Con trai đã trưởng thành, theo đám thú phu của bà ra ngoài săn bắn đến giờ vẫn chưa về. Mọi người đều đoán họ đã chết, nên bọn họ mới dám ngang nhiên bắt nạt gia đình ba người còn lại của họ như vậy.
Lúc này, Đồ Kiều Kiều đã quyết định. Cô từ từ đứng dậy, đầu vẫn còn hơi choáng váng. Cô lảo đảo vài cái mới dần thích nghi được.
Trước khi ra khỏi hang, cô còn xác nhận lại với Đa Đa một lần cuối: [Đa Đa, cơ thể này của tôi có chỉ số sinh sản bằng không, cậu chắc chắn tôi có thể sinh con được chứ?]
[Được chứ ký chủ, tôi là hệ thống sinh con mà. Lát nữa cô nhận gói quà tân thủ, đồ trong đó có thể giúp cô mang thai. Con cái gì đó, hoàn toàn không cần lo lắng!]
[Vậy thì tôi yên tâm rồi!]
Đồ Kiều Kiều thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi di chuyển về phía cửa hang. Bên ngoài, Hùng Lị và Hầu Sơn vẫn đang tranh cãi.
Hầu Sơn sớm đã nghe thấy động tĩnh sau lưng. Anh ta cũng mặc kệ Hùng Lị, quay thẳng đầu lại, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn hỏi: “Đồ Kiều Kiều, cô ra đây làm gì!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

