Mưa to tạnh dần, ngân hà đầy trời.
Đến khi có chi viện đuổi đến, nương theo ánh đèn pin, đội chữa trị giúp Hắc Tử xử lý vết thương ở chân, rừng mưa oi bức, nếu không xử lý vết thương kịp thời thì rất dễ bị nhiễm trùng.
“I’m ok…” Hắc Tử dùng vốn tiếng Anh ít ỏi để chỉ về phía Quý Bắc Chu, ý bảo kiểm tra cho Quý Bắc Chu trước.
”
“Vãi, cô, cô là…”
Người Trung Quốc?
Hắc Tử khiếp sợ.
Dù sao thì đây cũng là một nơi rất hỗn loạn, có thể gặp được một người đồng hương đã rất khó rồi, hơn nữa…
Lại còn là nữ nữa chứ!
Xung quanh tối đen, Hắc Tử cũng không để ý đến thật, hơn nữa cũng không có nhiều nữ đội viên đến nơi này chữa trị lắm.
“Sao vậy? Lúc nãy không nhìn rõ à?” Người kia chiếu đèn pin vào mặt của mình, lúc này Hắc Tử mới quan sát kỹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
