Bên trong phòng bao của khách sạn
Dù gì cũng chỉ mới là đính hôn, hai nhà đã đặt một phòng nhỏ, bày hai bàn rượu, người được mời đến đều là những người thân thiết, hầu như đều là lần đầu tiên gặp mặt nhau, hai nhà đều nói lời khách sáo cẩn trọng.
Lâm Sơ Thịnh không quen với những lần gặp mặt như này, cô chỉ ngồi một chỗ ăn uống gì đó.
Ngồi bên cạnh cô là anh họ nhà bác tên Lâm Sơ Lãng.
Anh ấy đi làm ở nơi khác, cũng vừa mới trở về đón Tết.
“Anh đã nhận được điện thoại của cô út từ cái lúc còn đang đi làm ở bên ngoài, bảo anh nhất định phải đến lễ đính hôn của Duyệt Duyệt, mà dù điều kiện của bên nhà trai không tệ nhưng đâu cần thiết phải làm đến mức như thế chứ.
Lâm Sơ Lãng tặc lưỡi.
“Ai bảo em với Duyệt Duyệt xấp xỉ tuổi nhau, từ lúc đi học con bé này đã thích ganh đua với em, cuối cùng thì em thi đậu vào 985 *, Duyệt Duyệt phải mãi mới được trường đại học tuyển sinh đợt 3 chọn, sau này thì em thi nghiên cứu sinh, bây giờ đại gia đình chúng ta chỉ có mỗi em là có bằng cấp cao nhất, em nghĩ trong lòng nó thấy thoải mái à?”
*“Dự án 985” hay còn gọi là “Đề án các trường đại học hàng đầu thế giới” là dự án xây dựng các trường Đại học trọng điểm trong những trường trọng điểm của Trung Quốc và mang tầm cỡ quốc tế.
“Nhưng em đâu có muốn ganh đua gì đâu.
”
“Có những người lại không nhịn được cảnh thấy người khác tốt hơn mình.
” Lâm Sơ Lãng cười ghé sát vào cô, “Nghe nói em có người yêu rồi à, khi nào dẫn đến cho anh gặp mặt nào.
”
“Công việc của anh ấy hơi đặc biệt, chắc phải đợi có cơ hội rồi.
”
“Cứ quyết định thế trước đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


