Mưa to như trút nước, giống như nuốt cả đất trời vào, đợi đến khi Lâm Sơ Thịnh xuống xe đi vào khu nhà ở, nhiệt độ cực cao đã khiến cho mặt đất bốc hơi lên không còn chút hơi ẩm nào.
Lúc cô chuẩn bị đi vào phòng thì cửa phòng bên cạnh bỗng mở ra, Ôn Văn thò người ra xem, vừa nhìn thấy cô khuôn mặt của cô bé ngạc nhiên mừng rỡ, sau khi chào hỏi cô xong, lại quay đầu gọi về phía bên trong cánh cửa: “Bố ơi, chị về rồi –”
Ôn Bác vội vàng bước ra, “Đàn em, em đi đâu vậy? Anh tìm khắp nơi mà không thấy em đâu, gọi điện thoại vào máy em thì ngoài vùng phủ sóng.
”
“Em ra ngoài với nhân viên công tác một chuyến, ngại quá, để anh phải lo lắng rồi.
”
Trong vòng một ngày, có quá nhiều chuyện xảy ra, Lâm Sơ Thịnh cũng không biết nên giải thích như thế nào.
“Em không sao là tốt rồi.
” Ôn Bác thở phào nhẹ nhõm, “Nghe nói tối hôm qua khu bảo hộ bắt được tám, chín tên trộm săn, bọn họ đều cầm theo súng hết, nguy hiểm biết bao nhiêu.
“Vậy em về phòng nghỉ ngơi đi, một lát nữa anh sẽ gọi em đi ăn cơm tối luôn.
”
Lâm Sơ Thịnh cười gật đầu, sau khi trở về phòng, trong đầu cứ nghĩ đi nghĩ lại những chuyện hôm nay đã xảy ra, khi không lại mặt đỏ tim đập nhanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


