Hành động của Hắc Tử là kiểu giấu đầu lòi đuôi.
Đẩy Lâm Sơ Thịnh rời đi, còn cười hì hì giả ngốc.
”
“Cô đừng nhìn cô ấy bây giờ phơi nắng đen đen thế kia, chứ trước đây là phóng viên của đài truyền hình tới đây làm chương trình, lúc ấy đã để ý đến đội trưởng, nên từ chức chạy tới đây làm tình nguyện viên.
”
Lâm Sơ Thịnh khẽ mím môi, cô cũng nhớ láng máng rồi, trước đây hình như Hắc Tử đã từng kể với cô.
“Nhưng cô yên tâm đi, đội trưởng đã từ chối cô ấy lâu rồi, bọn họ không thể nào đâu, chỉ là…” Giọng nói của Hắc Tử truyền đến.
“Lần này đài truyền hình tới đây làm chương trình, dù sao trước đây cô ấy cũng làm việc ở đấy, có chút quan hệ nên đứng ra làm người trung gian, hai người ở cạnh nhau chắc là nói chuyện công việc gì đấy thôi.
”
“Tóm lại cô đừng hiểu lầm, tôi lấy nhân cách con người tôi ra cam đoan, bọn họ tuyệt đối không phải quan hệ này.
”
Lâm Sơ Thịnh cười lên, “Vốn dĩ tôi cũng không nghĩ nhiều như vậy, là do anh kéo tôi đi, mới khiến tôi hiểu lầm thôi.
”
“…”
Khó trách đội trưởng vẫn luôn nói, mày đúng là đồ óc heo!
Đang lúc Hắc Tử ước gì có thể cho mình hai bạt tai, nơi xa lại có tiếng bước chân và nói chuyện truyền đến.
Nghe giọng nói này, hình như Quý Bắc Chu đang đến gần, Hắc Tử lại là kiểu người hành động cơ thể nhanh hơn đầu óc, hắn túm lấy Lâm Sơ Thịnh trốn vào một góc nhỏ.
Lâm Sơ Thịnh dở khóc dở cười, anh ta lại đang làm gì thế này?
Hắc Tử đang chột dạ, Quý Bắc Chu đã dặn dò hắn phải coi sát Lâm Sơ Thịnh, nhất định không được cho cô uống rượu, lúc ngày cả người cô đều có mùi rượu, bây giờ mà không trốn đi, nếu như bị đội trưởng bắt gặp, nhất định hắn sẽ đổ máu ngay tại chỗ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


