Ngay tại lúc Lâm Sơ Thịnh đang thẹn thùng xấu hổ, thì ngoài cửa truyền đến từng tiếng gõ cửa.
“Chị ơi –” Là giọng của Ôn Văn.
Quý Bắc Chu buông cô ra, Lâm Sơ Thịnh đặt chai nước khoáng xuống, sửa sang lại quần áo, sau đó chạy đi mở cửa với vẻ luống cuống, “Có việc gì không em?”
“Mẹ bảo em đưa cho chị.
”
Cô bé cầm cái bọc nhỏ trong suốt ở trong tay, bên trong có một số vật dụng cần thiết như bình phun sương đuổi côn trùng, băng dính cá nhân,…
Lâm Sơ Thịnh cười rồi cúi đầu nhận lấy, “Gửi lời cảm ơn của chị đến mẹ em nha, cũng làm phiền em đến đưa đồ nữa.
”
“Không có gì ạ.
” Ôn Văn nhìn chằm chằm vào cô, “Chị ơi, quần áo của chị ướt rồi.
”
“Vừa nãy chị uống nước vội quá, sơ ý làm ướt mất.
”
“Văn Văn.
” phòng của vợ chồng Ôn Bác ở bên cạnh phòng Lâm Sơ Thịnh, Diệp Lâm thò người ra, “Đã đưa đồ chưa con?”
“Cảm ơn chị dâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


