Lâm Sơ Thịnh vẫn thấy luống cuống về nụ hôn nhẹ kia.
Cô mở máy tính ra, đối mặt với những ký hiệu phiên âm tiếng địa phương, tựa như đang xem thiên thư* , nụ hôn kia cứ lướt qua lặp đi lặp lại một vòng tuần hoàn trong đầu cô…
thiên thư *: sách hoặc thư do thần tiên trên trời viết ra
Lòng bàn tay dường như vẫn còn cảm nhận được độ ấm cơ thể anh, cô khẽ vuốt ve con chuột, lại thấy hơi nóng bốc lên toàn thân.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn ở trong nhóm, lớp trưởng thông báo cuối tuần này sẽ đi học lại bình thường.
Ở trường bọn cô kỳ nghỉ đông và nghỉ hè của nghiên cứu sinh diễn ra muộn hơn khoa chính quy một tuần, và cũng được nghỉ lâu hơn một tuần, lần này về trường hoàn thành nốt việc kết thúc học kỳ thì sẽ đến kỳ nghỉ đông.
Thứ hai phải về trường, khi cô mở app 12306 để tra vé xe lửa, lúc này mới bỗng nhớ ra Quý Bắc Chu cũng rời đi vào ngày hôm ấy, cô nhớ về lần gặp đầu tiên ở trên xe lửa ấy, không biết lần này…
Một cảm giác chờ mong cứ âm ỷ tồn tại trong cô.
—
Nhà họ Quý ở bên kia
Quý Vĩnh Chính chỉ vào chiếc ghế sô pha đơn ở trước mặt ông, bày ra dáng vẻ xét hỏi của ba cơ quan hành chính.
“Để con đi rót ly nước đã.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


