Những lời này của anh khiến cho Lâm Sơ Thịnh cảm thấy căng thẳng, anh còn nhớ được những lời trêu chọc của thôn dân, chắc cũng không say lắm, cô vừa muốn đứng dậy tránh khỏi anh, thì Quý Bắc Chu đã buông cánh tay đang nắm lấy tay cô ra.
“Đồ cũng không cầm chắc.” Quý Bắc Chu nói rồi đứng dậy, đi xuống ruộng để tìm chiếc đèn pin vừa rơi xuống đấy.
Anh thấy mình vẫn còn tỉnh táo, nhưng khi đi xuống ruộng lại hơi lảo đảo, lau bàn tay đang dính bùn cho sạch rồi mới đưa đèn pin lại cho cô.
“Cảm ơn.” Lâm Sơ Thịnh nói lời cảm ơn rồi nhận lấy.
Hai người cùng sánh vai đi về, ánh sáng của đèn pin chiếu lên đoạn đường nhỏ quanh co, gió đêm vẫn mát rượi.
“Sao em lại tới tìm tôi? Mọi người nghỉ ngơi cả rồi à?” Quý Bắc Chu hỏi.
Câu nói này khiến cho Lâm Sơ Thịnh bị nghẹn, nhớ tới lần trước cô cũng quấy rầy người nào đó đi tắm, rồi lấy cớ đi ngắm sao, cô luôn cảm thấy những lời này của anh cố ý trêu chọc cô.
“Em và mấy người giáo sư Du rời đi, rồi quay về trường à?” Quý Bắc Chu hỏi một cách tùy ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


