Lúc nãy khi Hắc Tử dùng tay không bắt rắn, Lâm Sơ Thịnh chỉ nhìn thấy từ xa, nhưng lúc này cô và con rắn này chỉ cách nhau một khoảng nhỏ, nó vẫn đang lè lưỡi, cuốn vòng quanh cành lá, có thể cử động bất cứ lúc nào, khiến người khác tim run chân mềm.
Vóc dáng của anh cao, lúc này anh hơi khom lưng xuống, hơi thở phả vào cổ và bên tai cô, khiến cho thần kinh đang căng thẳng cao độ của cô lại cứng lên một lần nữa.
“Lâm Sơ Thịnh…” Hai người rất gần nhau, anh càng hạ thấp giọng hơn, “Sợ như vậy cơ à?”
Giọng nói này giống như phát ra từ trong lồng ngực, lúc này Lâm Sơ Thịnh lại dựa vào trong lòng anh, hơi thở nóng rực của anh tựa như tờ giấy ráp đang mài giũa ở lỗ tai cô.
Khiến lỗ tai cô như bị ma sát, vừa đỏ vừa nóng.
Giọng điệu của anh còn có vài phần cười đùa, khiến Lâm Sơ Thịnh vừa thấy xấu hổ lại vừa tức giận, đã là lúc nào rồi, mà anh vẫn còn có ý đùa cợt như thế.
Lâm Sơ Thịnh cảm thấy buồn bực nhưng lại không dám làm bừa, mặt cô cũng nghẹn đỏ cả lên.
Nhân lúc cô đang buồn bực phân tâm, Quý Bắc Chu cúi người lấy một con dao chuôi nhỏ từ trong túi ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


