An Duyệt Sinh chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ có một ngày Phong Bình thực sự rời xa anh.
Anh nhớ lại lần cuối cùng hai người cãi nhau trước khi Phong Bình bỏ đi, dường như cũng chẳng có gì gay gắt lắm. Nguyên nhân là sáng hôm ấy anh dậy hơi muộn, cô cứ phải giục anh, sau đó bắt đầu cằn nhằn vì anh ham chơi game online, anh vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt thì lại bị chê trách vì thói quen vệ sinh. Chút ngái ngủ cuối cùng của anh cũng đã bị cướp đi, anh ức chế, liền “đáp” lại vài câu.
Một lúc sau, hai người đi thang máy xuống dưới, Phong Bình vẫn lầm lì, chẳng nói chẳng rằng. An Duyệt Sinh rất khó chịu, không kiềm chế được cười lạnh lùng và nói: “Em thấy ấm ức như vậy, chi bằng chúng ta chia tay”.
Vốn dĩ đó là câu nói trong lúc tức giận, không ngờ Phong Bình lại đồng ý ngay: “Thật đúng với ý của em”.
Anh vô cùng ngạc nhiên, tròn mắt không nói được lời nào. Cô không thèm quay sang nhìn anh lấy một lần. Bây giờ nghĩ lại có lẽ lúc ấy cô đã hạ quyết tâm, quyết định rời xa anh.
Mấy ngày sau đó, cô không nhắc đến chuyện chia tay, cũng không có dấu hiệu nào của việc chuẩn bị bỏ đi, chỉ có điều thái độ rất lạnh nhạt. Anh tưởng rằng cô giở trò giận dỗi, mặc kệ hai, ba ngày rồi dỗ dành là mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy.
Nào ngờ cô lại mượn lý do đi công tác, một đi không trở lại.
Nhưng đó vẫn chưa phải là điều bi thảm nhất.
Bi thảm nhất là anh không biết đi đâu để tìm cô.
Hai người quen nhau qua mạng, sau đó sống thử khoảng một năm, nhưng số lần cãi nhau thì không đếm xuể. Anh nghĩ cô nóng tính, quái gở, có lúc thì tự ti, có lúc lại tự tin quá mức, tóm lại là rất khó chiều. Dĩ nhiên anh cũng có không ít tật xấu, nhưng cô cũng không đến nỗi dứt tình như thế, bỏ đi mà cũng không thèm chào một câu. Thật là độc ác!
Dĩ nhiên, ngoại hình và khí chất của cô ấy thì không thể chê vào đâu được. Nói một cách khách quan thì ngay cả hoa khôi mà hồi học đại học anh say đắm một thời cũng không bằng một phần mười cô. Nói về tính cách thì hoa khôi cũng còn lâu mới theo kịp. Nói đi cũng phải nói lại, vẻ ngoài xinh đẹp thì dĩ nhiên rất thích mắt, nhưng cảm giác mới lạ qua đi, hai người hiểu nhau hơn thì cũng chỉ đến thế. Tính tình cô ấy thay đổi thất thường, anh phải hết sức cẩn thận. Người ta nói người phụ nữ càng đẹp thì càng khó chiều, câu nói ấy đúng trên mọi phương diện.
Đưa cô đến những cuộc gặp mặt xã giao dĩ nhiên có thể nở mày nở mặt. Một số người từng nói đùa rằng “bông hoa nhài cắm bãi phân trâu”. Anh cho rằng đó là câu nói của những người “ghen ăn tức ở”. Đáng tiếc anh chỉ là trưởng phòng nhỏ, không có nhiều dịp tham gia các cuộc gặp mặt xã giao, nhưng cô thì lại rất ghét những cuộc gặp mặt như thế, chỉ khi nào không thể từ chối được mới đi, mà có đi thì cũng chẳng vui vẻ chút nào. Cứ thế, chút ưu điểm vô cùng nhỏ nhoi của cô cũng dần mất đi.
Sau khi cô bỏ đi, anh có đi tìm cô. Anh đến công ty của cô, hỏi các đồng nghiệp của cô nhưng không biết thêm thông tin gì. Gọi điện thoại mấy lần, cô đều không mở máy. Nhắn tin qua nick cũng không thấy nhắn lại.
Ban đầu anh còn có chút do dự, không biết có nên đi tìm cô không, bởi vì sợ cô sẽ quay về thật. Về sau thấy cô bặt vô âm tín, anh lại thấy lo. Thoát khỏi cô dĩ nhiên là chuyện đáng mừng, nhưng chẳng may công an tìm đến nhà thì làm thế nào? Anh bắt đầu nghiêm túc tìm cô mấy lần, còn đăng tin tìm người, dường như làm vậy anh mới thấy không hổ thẹn với lương tâm.
Nhưng cô vẫn không xuất hiện.
Ba năm sau, anh đi công tác New York. Anh đã khác xa ngày xưa, trở thành phó giám đốc của doanh nghiệp Viên Thị. Anh nhìn thấy tấm ảnh đính hôn của cô với người khác trên tạp chí Forbes.
Người đàn ông kia chính là Đường CaNam, con trai thứ hai của tập đoàn Bắc Thần.
An Duyệt Sinh xem đi xem lại, mắt dính vào tờ báo, đáng tiếc là tấm ảnh ấy quá nhỏ. Người trong ảnh dung mạo vẫn xinh đẹp như xưa. Trang điểm rất tinh tế, quý phái, khác hoàn toàn với vẻ đẹp giản dị, dịu dàng trước đây.
Anh ngây người nhìn bức ảnh trong tạp chí, từ “ngạc nhiên” không thể diễn tả hết cảm xúc lúc này của anh, nói đúng hơn là anh thấy thảng thốt, không thể tưởng tượng nổi, tập đoàn Bắc Thần, Đường Ca Nam, bao nhiêu người bắc thang cũng không với tới được, sao cô có thể làm được?
Nếu anh nhớ không nhầm thì cô có hai đặc điểm nổi bật. Một là ngoại hình, hai là tính nết. Đường Ca Nam vốn là công tử giàu có, đương nhiên thích vẻ ngoài xinh đẹp của cô, nhưng lẽ nào chấp nhận được cả tính cách của cô? Hay là cô đã đầu thai thành người khác?
Quả là quá sức tưởng tượng. Anh không kìm được lại cầm tờ báo lên đọc lại một lượt.
Đường Ca Nam với nước da trắng, vầng trán có khí chất của kẻ phô trương, không giống phong thái khoan thai nho nhã của ông bố Đường Trạm. Anh coi thường Đường Ca Nam nhưng không dám coi thường Đường Trạm. Đàn ông nhìn đàn ông, tướng mạo chỉ chiếm một phần nhỏ, thậm chí không có gì đáng nói, quan trọng nhất là quyền thế và địa vị. Cả châu Á chỉ có một Đường Trạm, nhưng ông ta lại có năm người con.
Chỉ có điều, dù Đường Ca Nam chỉ là một trong số năm người con đó thì cũng đủ cho anh phải phấn đấu cả mấy đời. Cuộc đời thật bất công, nếu đứng trên cùng một điểm xuất phát thì chưa chắc anh đã thua.
Anh tức tối nhìn tờ tạp chí, bỗng nhìn thấy một câu tiếng Anh, tạm dịch là: Tính cách quyết định vận mệnh. Tính cách quyết định vận mệnh, đúng là nực cười, nếu anh và Đường Ca Nam có tính cách giống nhau thì liệu rằng vận mệnh của họ có giống nhau không? Có lẽ tính cách quyết định vận mệnh thật nhưng cần có điều kiện nhất định.
Trên thế giới này có rất nhiều việc cần điều kiện.
Không biết giữa Phong Bình và Đường CaNam có điều kiện bí mật gì không đây? Nếu không kiểu phụ nữ ngoài vẻ đẹp ngoại hình ra chẳng có thứ gì như cô ta làm sao Đường CaNam có thể “tiêu hóa” được?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)