Lát sau, Giang Trí Thành liền xách túi tiền đến một quán cà phê, đó là địa điểm mà người đàn ông kia hẹn gặp ông ta. Giang Trí Thành đã bố trí sẵn người để phục kích, chỉ cần người đàn ông đó rời đi sẽ lập tức ra tay.
Người đàn ông hẹn gặp Giang Trí Thành ngồi đợi đã được một lúc, anh ta giơ đồng hồ lên, miệng khẽ thở dài:
"Tổng giám đốc, ông đến cũng muộn quá rồi đấy!"
"Được rồi, tôi sẽ cầm số tiền này rồi rời đi đây."
Lúc người đàn ông kia định xách túi tiền rời đi, Giang Trí Thành liền nở một nụ cười đầy nguy hiểm để chuẩn bị ra tín hiệu cho người của mình tấn công tên này. Nhưng tên đó đâu ngu đến mức không lường trước điều này sẽ xảy ra, anh ta đột nhiên quay lại, nói với Giang Trí Thành:
"Tôi quên mất, đoạn ghi âm giữa tôi và ông, tôi đã hẹn giờ để đăng lên mạng mất rồi. Nếu tôi mà không còn sống sau khi lấy tiền về thì đoạn ghi âm đó sẽ không có ai xóa cả, đến lúc ấy Giang Trí Thành ông sẽ vào tù đấy."
Giang Trí Thành nổi khùng đến túm lấy cổ áo của người đàn ông đó, ông ta tức muốn phát điên lên.
"Mẹ kiếp! Sao cậu dám làm như vậy?"
Người đàn ông kia nở nụ cười sảng khoái, anh ta nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



