Đến trước quầy tiếp tân khách sạn Lạc Nhan bế Tiểu Duy đến để tìm phòng. Đúng lúc đó, Giang Quân Hạo đỗ xe xong liền chạy vào trong, anh đứng phía sau Lạc Nhan để chỉ đạo nhân viên tiếp tân.
Lạc Nhan đơ mặt một lát rồi tiếp tục nói:
"Vậy… phòng đơn có hai giường thì sao?"
Lần này thì Giang Quân Hạo liền lắc đầu nguây nguẩy, nhân viên một lần nữa lại nói dối Lạc Nhan:
"Chỉ còn phòng đơn một giường thôi ạ, nếu quý khách muốn thuê thì đây là thẻ phòng và chìa khóa."
Lạc Nhan lưỡng lự không biết có nên thuê phòng đơn một giường không vì nếu phải ngủ một giường thì đồng nghĩa với việc cô sẽ phải ngủ cùng Giang Quân Hạo. Trong lúc Lạc Nhan còn đang mải suy nghĩ thì Giang Quân Hạo đã từ đâu bước đến, anh cầm lấy thẻ phòng và chìa khóa rồi đi kéo lấy tay Lạc Nhan.
"Mau lên phòng thôi, em còn đứng đực ra đó làm gì."
Đến phòng số 321, Giang Quân Hạo liền mở cửa bước vào. Cơ sở vật chất của khách sạn này cũng tương đối đẹp, đem đến cảm giác thoải mái cho người thuê phòng.
Tiểu Duy thích thú nhảy lên giường nghịch ngợm, còn Lạc Nhan thì đến ghế sofa ngồi xuống bởi chân cô cũng đã mỏi lừ rồi. Giang Quân Hạo đến mở cửa sổ phòng, khi chiếc rèm vừa được kéo ra, toàn bộ ánh sáng bên ngoài ùa vào trong căn phòng khiến cả căn phòng bừng sáng. Đứng ở đây mà nhìn ra bên ngoài cảnh sắc thật tuyệt vời.
Vì bản tính nghịch ngợm, Tiểu Duy đã mở chiếc tủ nhỏ ở gần đầu giường ra rồi lấy mấy thứ trong đó để nghịch. Thằng bé cầm cái thứ lấy được trong ngăn kéo giơ lên, ngây ngô hỏi ba mẹ:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

