Lạc Nhan ngầm hiểu ý đồ của Giang Quân Hạo, cô cau mày:
"Đang ở ngoài đường đấy, anh bỏ tay ra đi."
"Ở ngoài đường thì sao chứ? Cho dù có đứng ở trong T Gou thì tôi cũng muốn hôn em."
"Con không có làm thế đâu, tất cả là do Lạc Nhan, cô ta muốn vu khống con nên mới bịa ra đoạn ghi âm này."
Thấy Hoắc Diệu Na không chịu thừa nhận, Lạc Nhan liền tiếp tục nói:
"Hoắc tiểu thư, chứng cứ đã rõ ràng như vậy cô còn muốn chối nữa sao? Nếu cô muốn bằng chứng thuyết phục hơn thì tôi sẽ chiều cô nhưng trước đó tôi sẽ cho cô cơ hội tự nhận lỗi."
Nếu đoạn ghi âm và những việc làm của Hoắc Diệu Na là thật thì đúng là mặt mũi của Hoắc lão gia không biết phải để ở đâu cả. Mối quan hệ giữa ông ấy và Phong chủ tịch rất tốt nhưng đứa con gái của ông ấy lại làm việc có hại cho nhà họ Phong, giờ bằng chứng mà được đem ra thì danh tiếng nhà họ Hoắc sẽ thế nào đây.
Hoắc Diệu Na vẫn cố cãi cùn cho đến cùng, cô ta vênh váo hét vào mặt Lạc Nhan:
"Có giỏi thì cô cứ làm đi, tôi không làm gì nên không sợ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



