Vân Họa lắc đầu như trống bỏi, nuốt nước bọt: "Không cần."
Nói xong, người đàn ông buông tay khỏi eo cô, vẻ mặt cũng trở nên lạnh nhạt: "Ngày mai người của Vân gia sẽ đến, em có biết phải nói thế nào không?"
"Nói thế nào?"
Vân Họa bĩu môi: "Tối đó tôi và anh nhất kiến chung tình à?"
Anh cong môi: "Cũng được."
"…"
Cô liếc anh: "Đừng có mà không biết xấu hổ, rõ ràng là anh cưỡng ép tôi."
"Lời nói dối này, Vân gia sẽ không chấp nhận đâu."
Quyền Cảnh Tứ lấy ra một điếu thuốc, định châm lửa thì người phụ nữ bên cạnh nhíu mày chê bai: "Đừng hút thuốc trước mặt tôi!"
Anh nhìn cô, bỏ điếu thuốc vào: "Em là tiểu công chúa ngàn vàng của Vân gia, Quyền gia tuy có quyền thế địa vị, nhìn thì hào nhoáng nhưng gia tộc lớn, bên trong hỗn loạn lắm. Vân gia sẽ không muốn em gả cho tôi đâu."
Nghe vậy, Vân Họa có chút do dự: "Nhà anh thực sự tệ như vậy sao?"
"Nhà?"
Anh cười khẩy một tiếng: "Là nơi đấu đá ngầm, anh em tương tàn, em thấy sao?"
Vân Họa sợ đến mức không nói nên lời.
Là tiểu thư được nuông chiều từ bé, cô đương nhiên không thể tưởng tượng ra được tình trạng mà Quyền Cảnh Tứ mô tả.
"Anh nói vậy, tôi cũng không dám gả cho anh."
Anh mỉm cười: "Yên tâm, nếu em gả cho tôi, tôi dĩ nhiên có thể bảo vệ em."
Vân Họa chống cằm suy nghĩ: "Gả cho anh cũng được, tôi có một điều kiện."
"Nói."
"Tôi muốn viên kim cương xanh lớn hơn viên trên tay Vân Thục Nghi."
Người đàn ông không chút biến sắc: "Được, tôi tặng em viên kim cương xanh lớn nhất thế giới."
Sáng sớm hôm sau, Vân Gia Thành liền cùng các tùy tùng lên đường đến đảo Hàm Châu.
Còn Vân Thục Nghi, lúc này mới nhớ ra mình có một mối hôn ước đã lâu. Đối tượng của hôn ước chính là người đã đưa Vân Họa đi.
"Quyền gia là ổ hổ hang sói, không có một người bình thường nào."
Mẹ của Vân Thục Nghi là Hàn Tĩnh vừa nắm tay cô ta, vừa ngắm viên nhẫn kim cương xanh to đùng, vừa chua ngoa nói: "Nếu không thì sao Vân gia lại không gả Vân Họa đi, nếu thực sự là mối lương duyên tốt thì đến lượt con sao? Bây giờ Giang thiếu đã cầu hôn con, con có thể gả cho anh ta, đó đã là phúc phận lớn nhất rồi."
Cũng không uổng công Hàn Tĩnh khổ tâm dạy dỗ nhiều năm, khiến Giang Thiếu Diễn từng bước chuyển trái tim từ Vân Họa sang Vân Thục Nghi.
Đàn ông thích phụ nữ xinh đẹp kiều diễm là đúng nhưng phụ nữ dịu dàng, hiền thục, hiểu lòng người mới thực sự có thể nắm giữ trái tim đàn ông.
Vân Thục Nghi cau mày, không vui nói: "Vân Họa đúng là số hưởng. Ban đầu sắp xếp một ông chú bụng phệ hói đầu, sao đến cuối cùng, lại lên giường với tứ thiếu gia của Quyền gia?"
Hàn Tĩnh cười lạnh: "Chỉ là danh tiếng nghe hay hơn thôi. Con nghĩ xem kết cục của mấy người con dâu trước của Quyền gia, đại thiếu phu nhân của Quyền gia, chết vì tai nạn xe hơi, nhị thiếu phu nhân của Quyền gia, sau khi sinh đôi khó khăn thì phát điên, phải vào bệnh viện tâm thần. Chưa kể, gia chủ Quyền gia là Quyền Bách, bên ngoài có vô số tình nhân, còn từng có tin đồn với con dâu của mình... Vân Họa có tính tình như vậy, gả vào nhà như vậy, không biết chết thế nào."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
