Chuyên ngành đại học là y lâm sàng, cao học lại nghiên cứu Trung y huyền học, không thể nào không kiểm tra mà khám ra bệnh được. Vậy Diệp Đường Lê từ đâu mà biết Tiểu Bối bị bệnh?
Chắc chắn là có liên quan đến Trung y, dù sao Trung y cũng là một bộ môn đầy bí ẩn. Lật Chính Vi biết rõ Diệp Đường Lê tài cán thế nào, chị ta không có bản lĩnh đó.
Hai vợ chồng đã đặc biệt đi thăm thầy hướng dẫn của Diệp Đường Lê, kết quả cũng chẳng mấy khả quan, thầy của cô không hề nhìn ra bệnh tình của con gái họ. Họ chắc chắn rằng sau lưng Diệp Đường Lê có cao nhân.
Bây giờ chị ta đã nếm được mùi vị bị Diệp Đường Lê nắm thóp, đành phải tìm đến chỗ Diệp Đường Lê, mòn mỏi chờ đợi suốt ba tiếng đồng hồ.
Chú chó vàng nhỏ Vượng Tài nhìn thấy người lạ, sủa gâu gâu vào đám người Lật Chính Vi.
Diệp Đường Lê xoa đầu chú chó: "Người quen."
Vượng Tài liền không sủa nữa, nhưng vẫn nhe hàm răng nhọn hoắt, kiên định bảo vệ bên cạnh chủ nhân.
Tiểu Bối không biết nguy hiểm, đôi mắt tròn vo sáng lấp lánh: "Mẹ ơi, cún kìa."
"Diệp Đường Lê, ai nói cho cô biết con gái tôi bị bệnh?" Lật Chính Vi bước tới.
Diệp Đường Lê chỉ vào chính mình, tiếp đó nói: "Phẫu thuật ghép phổi tỷ lệ thành công không cao nhỉ? Người có thể trị khỏi cho con gái chị chỉ có tôi mà thôi."
Lật Chính Vi dĩ nhiên không tin, chỉ là gần đây Diệp Đường Lê như biến thành một người khác. Lật Chính Vi muốn đào ra cao nhân đứng sau lưng cô, hiểu rõ không thể đắc tội cô sớm như vậy.
"Tiểu Diệp, nể tình nghĩa đồng nghiệp, nói cho tôi biết vị cao nhân sau lưng cô là ai đi."
Chồng Lật Chính Vi đi tới, hói đầu bụng phệ, dáng người thấp hơn Lật Chính Vi một cái đầu. Vì bệnh tình của con gái, mắt anh ta đỏ ngầu những tia máu do thức đêm.
"Diệp Đường Lê, đừng có nói nhảm nữa, nói thẳng cho tôi tên đại sư đi, giá cả cô cứ ra, tiền không thiếu phần cô đâu."
Hừ, rút khỏi giới giải trí liền đến ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, chắc chắn là thiếu tiền. Anh ta cho rằng trên đời này không có việc gì mà tiền không giải quyết được.
"Cầu cạnh người khác mà còn hùng hổ như vậy sao? Đã nói người nhìn ra bệnh tình của Tiểu Bối là tôi, sao các người không tin chứ?" Diệp Đường Lê khoanh tay lại.
Người đàn ông nói: "Cho cô năm triệu, giá người trung gian như thế là đủ cao rồi."
Diệp Đường Lê không nói gì.
Anh ta tiếp tục tăng giá, dùng tiền đập vào mặt người khác: "Mười triệu, cô không phải là muốn tiền sao? Ông đây thiếu gì tiền."
Diệp Đường Lê: "..."
Tiểu Bối nhìn bố mẹ, lại nhìn Diệp Đường Lê, nói lí nhí: "Bố mẹ ơi đừng cãi nhau nữa, là tại Bối Bối không nên bị bệnh."
Lật Chính Vi cảm thấy lồng ngực chua xót, những ngày qua đã kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần: "Lão Trương, ông câm miệng lại cho tôi!"
Giữa Diệp Đường Lê và Lật Chính Vi còn rất nhiều chuyện chưa xử lý, không chỉ những thứ này. Đầu tiên là hủy hợp đồng, tiếp theo là camera trong nhà vệ sinh, Lật Chính Vi cũng phải trả giá trước pháp luật vì việc đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
