Lão Vương Hàng Xóm gật đầu lia lịa: "Đúng rồi, đúng rồi."
Diệp Đường Lê giải thích: "Có thể nói, khó nhất trong Trung y là nhận biết và chẩn đoán bệnh, những bệnh nội khoa kiểu này không thể dựa vào máy móc để phán đoán. Bác sĩ trước đây đã nhầm lẫn âm dương, không phân biệt được hàn nhiệt.”
“Anh nói nóng, ông ấy liền tưởng anh bị nóng thật, ra sức hạ hỏa cho anh, tiêm Penicillin. Tuy nhiên, anh không phải bị nhiệt, mà là bị hàn, do uống quá nhiều trà giải nhiệt nên cơ thể đã bị hư hàn rất nặng."
Đàn ông nghe không lọt tai chữ "hư", anh ta cuống lên: "Vậy tính sao giờ?"
Trên màn hình mọi người đều bình luận: [Ăn đồ chiên rán bị chảy máu cam, thế này mà không phải nóng trong, không phải hỏa vượng sao?]
[Than Tử đừng có làm bậy nha, vì câu view mà lát nữa vào tù đạp máy may thật đấy.]
[Nói hươu nói vượn, đọc vài cuốn sách là tưởng mình thành bác sĩ rồi hả?]
Diệp Đường Lê liếc nhìn bình luận cũng không giận, cô nói: "Ông anh này thực chất là kinh mạch tắc nghẽn, khí huyết không thông, chỉ cần ăn chút đồ cay nóng là dễ bị sưng đau họng.”
“Giống như nông dân tưới nước trồng trọt, đất đai cứng đanh thì nước không ngấm xuống được, cơ thể người không thể tiêu hóa ngoại nhiệt nên nhiệt chỉ có thể tràn ra ngoài. Lúc này cần dùng thuốc bổ ôn nhiệt để bù đắp hư hàn, khơi thông kinh mạch bị tắc nghẽn. Giống như cuốc đất vậy, đất được cuốc tơi xốp thì mới có thể thấm nước."
Trong đó còn có lý thuyết của Chu Dịch và mười hai tiết khí, nhưng tạm thời Diệp Đường Lê không muốn nói nhiều như vậy.
[Có lý đấy.]
[Tài ăn nói của cô giỏi thật.]
Cũng có ý kiến trái chiều: [Vậy các bác sĩ trước đây đều sai hết à? Chỉ có cô là đúng sao?]
Thì các bác sĩ trước đó cũng đâu có chữa khỏi bệnh đâu. Diệp Đường Lê không biện giải quá nhiều, cô không đến để cãi nhau mà là để khám bệnh.
Tốt hay xấu, vài ngày nữa sẽ rõ ngay.
Hơn nữa không phải cô có tài ăn nói, mà là y thuật của cô giỏi.
Tiếc là người anh em này trước đây bị chẩn đoán sai nhiều năm, lần nào cũng thanh nhiệt hạ hỏa, làm cho chút dương khí trong cơ thể bị dập tắt hết, quả thực hư hàn rất nặng.
Vì vậy quế chi, gừng, táo tàu phải dùng nhiều, bốc thuốc liều cao.
Bên ngoài hầu như không có tiệm thuốc Trung y.
Trung y suy tàn, cả nước số cửa tiệm còn bán thuốc Trung y chỉ đếm trên đầu ngón tay, dược liệu đa phần được bán như gia vị hoặc nguyên liệu nấu ăn.
Diệp Đường Lê biết trên một trang mua sắm nọ có cửa hàng bán gia vị, bèn chỉ dẫn cho anh ta một chút, cửa hàng đó tình cờ có đủ mấy vị thuốc này.
Người anh em kia nói: "Được rồi, tiệm gia vị đó ở cùng thành phố với tôi."
Anh ta cảm ơn rồi ngắt kết nối.
Lần đầu khám bệnh, quy trình chưa quen nên tốn hơi nhiều thời gian, Diệp Đường Lê đã livestream được một tiếng đồng hồ, miệng cũng hơi khô rồi.
"Hôm nay đến đây thôi, tôi xuống live đây, hẹn gặp lại vào ngày mai."
Những người vừa rồi không giành được cơ hội khám bệnh vẫn muốn tiếp tục hỏi. Không ngờ chủ phòng lại sắp tắt livestream.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
