Nghe thấy tiếng gọi “Biểu ca” đầy ngọt ngào, Niếp Thanh Lânkhôngkhỏi đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy đứng sau Vệ Vân Chí làmộttiểucônương thanh thuần động lòng người, cặp mắt e lệ nhìn về phía Vệ Lãnh Hầu tràn đầy kinh hỉ, lưu luyến.
Gọimộttiếng này xong, tiểucônương tựa hồ thấy xấu hổ, khuôn mặtnhỏnhắn bất giác đỏ bừngmộtmảnh, giống như làmộtđóa hoađangnở rộ. Ánh mắt Vệ Lãnh Hầu lóe lên, thản nhiênnói: “San biểu muội, sao muội lại ở đây?”
Nghe thấyhắnhỏi, tiểucônươngnhẹnhàngnói: “Muội cùng mẫu thânđira ngoài giải sầu, vừa đúng lúc gặp cửa hàng của nhị biểu ca khai trương, liền chạy tới chúc mừng, “
đangnói, liền thấy từ trong cửa tiệmmộtngườimộtngười phụ nhân trung niênđira, thấy thân ảnh cao lớn của Vệ Lãnh Hầutrêngương mặt mang theo ý cười hỏi: “Lâu lắmkhônggặp Ngọc nhi, làm cho dì rất nhớ con đó.” Thái phó thấythìhơi nghiêng người thi lễ đáp: “đãlâukhônggặp qua Liễu di nương, cháu chào ngài.”
Vừa mới có ý nghĩ như vậy,thìđãcất thành lời, nhưng khi tỷ phu nghethìchỉ mỉm cườinói: “Làm quan to quyền quý có thể thong thả thoải mái như ta sao?” Tính tình thanh cao, xem công danh như rác rưởi đókhôngthể nào là giả vờ được. Vô tình làm cho bà ta cùng phu quân có cảm giác xấu hổ, thiển cận.
Nếu chỉ như thế nàythìcũng thôiđi, nhưng tỷ phu cùng tỷ tỷ tình thâm trong hậu viện chưa từng có thêmmộtngười thê thiếp nào, tỷ tỷ lại sinh được 2 người con trai, vợ chồng hài hòa, quyến luyến tình thâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



